ốt nhìn thấy Cẩm
Nhi của hắn đang cùng đệ đệ của mình đứng ở cửa thấp giọng nói gì đó,
thỉnh thoảng, Mộ Cẩm Cẩm còn lộ ra nụ cười khả ái, mà đệ đệ của hắn,
trên gương mặt tuấn tú thỉnh thoảng có chút ửng hồng.
Nhìn trạng diện của bộ dạng này, làm lồng ngực của hắn khó có thể ức
chế kìm nén, ghen tỵ nồng đậm cũng từ từ nảy sinh trong lòng, chỉ chốc
lát sau, Mộ Cẩm Cẩm cùng Tĩnh Phi sánh bước đi cách xa khỏi phía cửa
phòng, mà đầu của hắn, thì càng ngày càng mơ màng, ý thức dần dần trở
nên không còn rõ ràng như trước nữa.
-|- -|- -|- -|-
“Hoàng thượng… Hoàng thượng…”
Không biết qua bao lâu, sau khi nghe được có tiếng gọi, Liệt Phong cố gắng mở hai mắt ra, tầm mắt mơ hồ dần dần từ mơ hồ trở nên rõ ràng,
nhưng người xuất hiện ở bên giường dĩ nhiên lại là Chu Liên Nguyệt đã
không gặp mấy ngày nay.
“Hoàng thượng, bệnh của ngài đã nặng như vậy, tại sao không truyền
thái y đến?” Tiếng nói mềm nhẹ, làm Tây Môn Liệt Phong trong lúc nhất
thời không tìm được phương hướng cảm giác, hắn không biết Chu Liên
Nguyệt ghé vào bên tai hắn nói những gì, bởi vì hắn cảm thấy thân thể
của mình phiêu phiêu, từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ có cảm giác như
vậy.
Cẩm Nhi… Cẩm Nhi của hắn rốt cuộc ở nơi đâu?
Bên tai truyền đến một trận toán loạn, hắn cảm thấy có người nắm cổ
tay của hắn, có người sờ sờ trên trán của hắn, sau đó hắn nghe được
tiếng khóc…
“Hoàng thượng, Hoàng thượng ngài tỉnh a… hoàng thượng không nên xảy ra chuyện gì a, hoàng thượng…”
Thanh âm của Chu Liên Nguyệt, nàng làm sao còn chưa đi? Lần nữa mở ra hai mắt mỏi mệt, hắn cảm thấy bên giường đột nhiên có rất nhiều ngự y.
“Nguyệt quý phi, theo vi thần bắt mạch, hoàng thượng giống như trúng một loại kỳ độc, vi thần sợ rằng…”
“Ngươi nói cái gì? Hoàng thượng trúng độc?” Thanh âm Chu Liên Nguyệt
bén nhọn dọa người:” Lũ ngự y chết tiệt các người rốt cuộc đã làm cái
gì, hoàng thượng bệnh nặng như vậy mà các ngươi đến bây giờ mới phát
hiện được, nếu như hoàng thượng thực sự có việc bất trắc (Ying: nguyên văn là ”三长两短 ”: Tam trường lưỡng đoản: ba dài ba ngắn), đám nô tài các người đảm đương nổi sao?”
“Nguyệt quý phi, thật ra tối hôm qua chúng vi thần đã tới chẩn đoán
qua bệnh cho hoàng thượng, nhưng hoàng hậu nương nương nói… Trong tay
nương nương có một loại kỳ dược, có thể bảo đảm sau khi hoàng thượng
uống xong bệnh tình sẽ chuyển biến tốt đẹp, hơn nữa hoàng thượng cũng
không có phản đối…”
“Kỳ dược?” Chu Liên Nguyệt giận đến vỗ xuống bàn:” Các ngươi thật to
gan, có thể tùy tiện lấy thân thể hoàng thượng ra nói giỡn sao? Hoàng
hậu đâu? Hoàng hậu ở nơi đâu?”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Đưa Tây Môn Tĩnh Phi ra khỏi tẩm cung,
mới vừa trở lại, Mộ Cẩm Cẩm liền thấy một nhóm người vây quanh trước
giường Tây Môn Liệt Phong, trong đó còn có Chu Liên Nguyệt nàng ghét
nhất.
“Hoàng hậu nương nương, thần thếp muốn biết, tối ngày hôm qua rốt
cuộc người cho hoàng thượng uống độc dược gì rồi? Tại sao hoàng thượng
đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ?”
“Độc dược?” Nghe được hai chữ này, Mộ Cẩm Cẩm trừng lớn mắt:” Chu
Liên Nguyệt, không hiểu thì đừng nói lung tung, ta cho hoàng thượng uống thuốc tây chuyên chữa bệnh cảm phong hàn, hơn nữa bệnh tình của hắn tối hôm qua cũng đã tốt lên…”
“Nhưng là hoàng hậu, bây giờ thái y chẩn đoán ra trong cơ thể hoàng
thượng có chứa kỳ độc rất nặng, chuyện này hoàng hậu nương nương muốn
giải thích như thế nào? Chẳng lẽ… Hoàng hậu nương nương muốn mưu hại
hoàng thượng?”
“Chu Liên Nguyệt, định tội cần phải có chứng cớ, ngay cả chuyện mưu
hại hoàng thượng loại lời nói đại nghịch bất đạo như vậy ngươi cũng có
gan nói được, ngươi rốt cuộc là có ý gì?” Tại sao Chu Liên Nguyệt lại
làm cho ngươi ta cảm thấy chán nản vậy chư?
“Bây giờ có rất nhiều chứng cớ cho thấy, hoàng hậu nương nương bụng
dạ khó lường, nếu không phải hoàng thượng quá tin tưởng ngươi, thì làm
sao lại bị ngươi hại thành bộ dáng này?”
Cúi người xuống, Chu Liên Nguyệt mềm nhẹ nắm bàn tay của Tây Môn Liệt Phong:” Hoàng thượng, may là thần thiếp tới kịp, nếu không thần thiếp
không dám cam đoan sau mấy ngày nữa, còn có thể gặp lại hoàng thượng hay không…”
Vừa nói, vài giọt nước mắt từ nơi khóe mắt chảy xuống, Tây Môn Liệt
Phong nằm ở trên giường suy yếu nhìn vẻ mặt đang nổi giận đùng đùng của
Mộ Cẩm Cẩm.
“Cẩm Nhi, trẫm muốn biết, nàng cho trẫm uống những viên thuốc kia, thật không có về đề gì sao?”
Thanh âm mặc dù khàn khàn, tuy nhiên nó vẫn lộ rõ sự chấn vấn nghiêm nghị.
Mộ Cẩm Cẩm đứng ở bên giường kinh ngạc nhìn tuấn dung tái nhợt của
Tây Môn Liệt Phong, vì lời chấn vấn của hắn mà trong nháy mắt đáy lòng
nguội lạnh.
Nàng vẫn im lặng không mở miệng, trong mắt Tây Môn Liệt Phong nhìn
được cũng không thấy một chút gì là đồng ý cam chịu hay phản đối từ
nàng, hắn khẽ nhắm lại hai mắt:” Trẫm biết giấc mộng xuất cung làm một
hiệp nữ của nàng, trẫm cũng biết, cố gắng đem nàng giữ lại bên người
trẫm là trẫm ích kỷ, nhưng Cẩm Nhi, nàng tại sao lại muốn mưu hại trẫm?” Chỉ cần vừa nghĩ tới bộ dạng liếc mắt đưa tình của nàng cùng Tâ
