không sai biệt lắm, ở thời đại này của các ngươi có thể không ai biết được viên thuốc này, nhưng ở thể kỷ hai mươi mốt của chúng ta, bệnh nhân sau khi ngã bệnh cũng sẽ uống
loại thuốc tây này, vừa dễ dàng vừa nhanh khỏi…”
“Hoàng hậu, điều này trăm vạn lần không được a, hoàng thượng là long
thể ngàn vàng, nếu như sau khi uống thứ đồ này vào, cựu thần sợ sẽ có
hậu quả không tốt.”
“Yên tâm đi, những thứ thuốc tây này hiệu quả rất tốt, trước đó vài
ngày ta có cảm giác mình bị đau đầu sau khi uống hai bữa thuốc, thân thể rất nhanh trở lại như bình thường…”
“Nhưng là…”
“Trẫm uống!” Tây Môn Liệt Phong nằm trên giường lấy khửu tay chống đỡ nửa thân trên của mình, hắn nhận lấy viên thuốc màu trắng trong tay Mộ
Cẩm Cẩm, vừa muốn nhét vào trong miệng, Mộ Cẩm Cẩm liền vội vàng ngăn
cản động tác của hắn.
“Liệt Phong, uống thuốc tây không phải cứ thể là nuốt xuống, Tiểu Đức Tử, đi lấy chén nước ấm.”
“Vâng, thưa nương nương!” Không bao lâu, nước ấm đưa tới, Tây Môn
Liệt Phong được Mộ Cẩm Cẩm hầu hạ, uống hai viên thuốc, mặc dù có chút
đắng, nhưng so với thuốc bắc, cũng làm cho người ta cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Sau khi thái y đồng loạt lui xuống, Mộ Cẩm Cẩm tìm một tấm khăn tay
lớn, sai người mang đến một chậu nước nóng, nàng không ngừng đem khăn
tay ấm thấm mồ hôi trên trán hắn.
Tây Môn Liệt Phong được nàng cẩn thận hầu hạ chăm sóc ở trong mơ mơ
màng màng cầm bàn tay nhỏ bé của nàng:” Cẩm Nhi, đã rất muộn, mau nằm
xuống nghỉ ngơi chút đi…”
“Không được, ta phải chờ tới khi chàng hạ sốt, nếu không ta sẽ không
an tâm, đừng suy nghĩ quá nhiều, biết điều nhắm mắt lại nghỉ ngơi nhiều
một chút, ta không có việc gì.”
“Cẩm Nhi…”
“Đừng nói nhiều, điều chàng cần bây giờ là giấc ngủ.” Trong bóng tối, thanh âm mềm nhẹ của Mộ Cẩm Cẩm làm cho lòng người say đắm, hắn nắm
chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, cảm thụ loại ấm áp này, có vô hạn ý nghĩ
yêu thương mênh mông đang liên tục không ngừng lớn mạnh trong sâu tận
đáy lòng.
Khi ý thức càng ngày càng mơ màng, hắn phảng phất thấy được một nàng
tiên mỹ lệ hướng về phía hắn nhẹ nhàng bay tới, là Cẩm Nhi của hắn… là
nữ nhân hắn yêu!
Đêm đó, bệnh tình của Tây Môn Liệt Phong dần dần thối lui, đến sáng
sớm ngày thứ hai, vì muốn để cho bệnh tình của hắn mau chóng khỏi, Cẩm
Cẩm lại một lần nữa lấy ra hai viên thuốc cho hắn uống, nhưng là không
bao lâu, Tây Môn Liệt Phong nguyên bản đã gần như khôi phục như bình
thường đột nhiên cảm thấy toàn thân bủn rủn vô lực, ngay cả tầm mắt cũng lộ ra vẻ mơ hồ không nhìn rõ.
Vừa lúc tiểu vương gia Tây Môn Tĩnh Phi vào cung muốn thương nghị
công sự cùng Tây Môn Liệt Phong, ngay sau khi hắn biết hoàng huynh bị
bệnh liền vội vàng hướng đến tẩm cug của hoàng thượng.
“Hoàng huynh ta rốt cuộc là mắc bệnh gì, tại sao ngay cả đứng dậy
khỏi giường cũng không nổi? Những tên ngữ y kia đang làm cái gì, chẳng
lẽ thấy bệnh tình của hoàng huynh ta nặng như vậy mà không quan tâm
sao?”
Tĩnh Phi cảm xúc có chút quá khích, Mộ Cẩm Cẩm vội vàng kéo tay hắn kéo đi ra ngoài cửa.
“Nhờ cậy ngươi nói nhỏ thôi, ta mới vừa cho hắn uống thuốc xong không bao lâu, ta nghĩ đây có thể là hiện tượng bình thường, thân nhiệt tối
hôm qua đã trở lại gần như bình thường, nguyên nhân có thể là bởi vì một thời gian dài không có ăn gì nên mới cảm giác toàn thân không chút khí
lực, chờ sau khi hắn tỉnh lại, ta sẽ phân phó ngự thiện phòng nấu vài
món đồ ăn nhẹ cho hắn ăn, đến trưa, bệnh tình của hắn có lẽ sẽ ổn định
lại.”
“Ngươi xác định?” Tĩnh Phi vẫn còn chút lo lắng.
“Chỉ là một bệnh phong hàn nho nhỏ, trong vòng một năm mỗi người đều
sẽ bị mắc phải một hoặc nhiều lần, không có gì đáng ngại cả.” Vừa nói,
Mộ Cẩm Cẩm vừa quay đầu nhìn Tây Môn Liệt Phong nằm trên giường một
chút:” Tĩnh Phi, ngươi vộ vội vàng vàng tiến cung, có chuyện trọng yếu
gì sao?”
“Ngày hôm qua hoàng huynh đã hạ chỉ phái ta ra kinh để đi điều tra
chuyện bọn loại đảng âm mưu lật đổ triều đình rốt cuộc có thực hay là
không, hoàng huynh vốn định để cho ta ba ngày sau mới lên đường, nhưng
bởi vì ta tạm thời có việc, cho nên tính toán ngày mai sẽ lên đường…”
“Chuyện gì, có thể nói cho ta? Chờ sau khi Hoàng huynh ngươi bệnh tình tốt lên, ta cũng có thể chuyển cáo lại cho hắn.”
“Cái này…” Tĩnh Phi tựa hồ có chút khó nói:”Chính là lần trước… ta
cùng hoàng hậu có nhắc đến vị cô nương kia một lần, kể từ sau khi nàng
đột nhiên biến mất khỏi vương phủ, ta vẫn luôn truy tìm thân ảnh của
nàng, vài ngày trước mấy thủ hạ ta phải đi đã nói cho ta biết, nàng rất
có thể xuất hiện ở vùng đất phía nam, cho nên ta nghĩ thừa dịp không có
việc làm, muốn lên đường trước.”
“Nga, nguyên lai là vì một tiểu nữ nhân nha.” Cẩm Cẩm nở nụ cười xấu
xa:” Còn tưởng rằng ngươi là một khổi đại đầu gỗ, không nghĩ tới cũng có người yêu a.”
“Hoàng hậu nương nương…” Tĩnh Phi bị nàng trêu chọc có chút đỏ mặt.
Hai người ở chỗ này nói chuyện to nhỏ, Tây Môn Liệt Phong ở trên
giường thì lại loáng thoáng nghe thấy tiếng cười thanh thúy truyền vào
trong tai hắn, khẽ mở hai mắt mỏi mệt ra, hắn hoảng h