uen thuộc làm nàng liền mở mắt, chỉ thấy vẻ mặt vô cùng mệt
mỏi và lo lắng của Ân Nghệ đang chăm chú nhìn mình, đối với nàng mỉm
cười đầy yêu thương.
“Em thấy trong người thế nào? Còn nhớ
chuyện gì đã xảy ra không? Em—” Hắn ngừng lại một chút nhìn nàng, ánh
mắt đột nhiên lộ rõ vẻ khẩn trương “Còn nhớ anh là ai chứ?”
“Chồng à, Anh làm sao vậy? Em đương nhiên là nhớ anh là ai rồi a!” Nàng
có chút khó hiểu hỏi lại, vài giây sau lại đau rên rỉ “Đau quá!”
Nghe câu trả lời của nàng, Ân Nghệ hít một hơi thật sâu, may mắn là
nàng không bị mất trí nhớ a, nàng vẫn còn nhớ nhớ rất rõ, thật sự là tốt quá rồi!
“Đừng động, bả vai của em bị trật khớp, đương nhiên là đau rồi!” Nhìn thấy nàng chuẩn bị cựa quậy hắn vội vàng ngăn lại.
“Trật khớp?” Thi Ánh Điệp dở khóc dở cười nhắc lại.
“Đúng.” Ân Nghệ nhẹ nhàng cẩn thận gạt tóc xõa xuống khuôn mặt nàng yêu thương hỏi “Em thấy sao rồi?”
“Rất đau, khắp người mình mẩy đều đau a!” Nàng thống khổ rên rỉ.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, em đi đứng như thế nào mà lại té
cầu thang thế?” Không có cách nào giúp nàng bớt đau, hắn chỉ có thể làm
nàng phân tán tư tưởng mà quên đi vết thương.
Thi Ánh Điệp nhẹ
nhàng xoa bóp bả vai mình, lúc này mới nhớ tới việc mình ngã cầu thang,
quay đầu nhìn xung quanh thấy trên đầu giường mình nằm có một tấm biển
nhỏ đề tên.
“Trong này là bệnh viện ạ?”
Ân Nghệ gật gật đầu, lại hỏi: “Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Thi Ánh Điệp nhíu mày, không biết nên bắt đầu như thế nào đây, cũng
không biết nói gì cho phải. Bởi vì chỉ cần nàng đem mọi sự kể hết ra, Lí Trân Nghi cùng Uông Thải Ngọc e rằng không chỉ mất đi công việc hiện
tại, mà còn có khi không thể tìm được việc kiếm ăn nào khác nữa a, sự
việc một khi đã hé mở hoàn toàn, với tính cách của Ân Nghệ tuyệt đối
không thể dễ dàng tha cho hai người ấy (chị ơi sao chị thương người thế
=.=)
Đáng giận! Nàng chẳng phải đã cảnh cáo cô ta đừng cố đẩy
nữa, đánh nữa, mà kết quả thì sao, cả hai người bọn họ còn không thèm
nghe mà lại còn đẩy nàng vào bức đường cùng hại nàng ra nông nỗi này
đây—ách, ừ thì việc không để ý phía sau đã hết đường lui mà té xuống
nàng cũng có một phần trách nhiệm,nhưng rốt cục thì nàng đã làm gì đắc
tội tới họ a, vì sao lại đụng ngay việc xui xẻo như thế này! Thực sự là
tức chết người mà!
“Ai đưa em đến bệnh viện vậy?” Nàng hỏi.
“Nghe nói là một nữ nhân viên họ Uông đã nhờ Khương Xảo Quân gọi xe cấp cứu đưa em đến đây.”
“Họ Uông? Là Uông Thải Ngọc đúng không?”
“Hình như là cái tên này thì phải.” Hắn gật đầu.
“Cô ta nói như thế nào?”
“Ai?”
“Uông Thải Ngọc.”
Ân Nghệ đột nhiên nheo mắt lại nhìn chằm chằm không rời vào nàng, dùng ngữ khí đầy nguy hiểm lạnh lùng bức chết người bức cung nàng: “Việc này có liên hệ gì tới cô ta phải không? Anh thấy hình như cô ta không đơn
thuần là người đầu tiên phát hiện ra em ngã cầu thang đâu?”
Thi Ánh Điệp nghe xong ngẩn người, thật sự là điên cái đầu nha! Nàng vốn là muốn nghe xem Uông Thải Ngọc đã nói cái gì, sau đó đối chiếu với sự
việc mà biến chuyện to thành chuyện nhỏ, biến chuyện nhỏ thành chẳng có
chuyện gì xảy ra, không nghĩ tới mọi việc lại xoay chuyển đột ngột như
thế, đây là chưa đánh đã khai a~
“Ôi, ôi, thực ra thì sự việc này cũng là ngoài ý muốn mà thôi, bọn họ cũng không phải—cố ý…”
“Bọn họ?”
Nàng cứng đờ, thật là được a! rốt cuộc thì nàng đây là từ to biến nhỏ
hay là đang biến nhỏ thành to đây. (chị khôn a~ được một lúc thì Nghệ ca khui ra hết hắc hăc )
“Bọn họ là những ai?” Hắn không buông tha lạnh giọng hỏi.
“Honey à, việc này cũng là ngoài ý muốn thôi mà, bọn họ cũng không phải cố ý đẩy em xuống cầu thang, anh…”
“Em bị người ta đẩy xuống cầu thang chứ không phải tự té ngã sao?” hắn tức giận lửa nộ bừng bừng rít gào.
Trời ạ, nàng chịu hết xiết rồi nhắm mắt lại, đây thực là càng tẩy càng đen thêm a~
“Em thấy mệt quá, thực muốn nghỉ một lúc.” Nàng nhanh chóng dùng giọng nói mệt mỏi đáp, sau đó vội vàng nhắm chặt mắt lại.
“Được rồi, vậy em nghỉ ngơi đi.” Ân Nghệ cố gắng kìm nén lửa giận nhẹ
nhàng nói với nàng, dù sao hắn cũng đã lần ra đầu mối tìm hiểu rõ việc
này rồi.
Uông Thải Ngọc, đúng không?
————–
Uông Thải Ngọc với vẻ mặt bất an, tái nhợt bước vào văn phòng tổng tài.
Cô ta thực không biết lí do vì sao đột nhiên tổng tài lại tìm mình— có
lẽ cô ta đã lờ mờ đóan ra, nhưng là không muốn tin, không muốn thừa nhận mà thôi, bởi vì mấy ngày gần đây trong công ty đồn đại một chuyện, hình như Thi Ánh Điệp chính là tổng tài phu nhân.
Trời ơi, mấy ngày nay Uông Thải Ngọc đều không ngừng cầu khấn trời đất, hy vọng cái tin
đồn này không phải là sự thực, nhưng nếu lời đồn này chẳng phải là sự
thực thì tại sao tổng tài đại nhân đột nhiên lại gọi mình lên nhỉ, một
nhân viên tầm thường không có tý tài danh nổi trội nào cả?
Cái gọi là sống không bằng chết, giờ thì cô ta đã hiểu rồi.
“Cô chính là Uông Thải Ngọc?”
Giọng nói lạnh lùng của Ân Nghệ làm cô ta không rét mà run, không tự chủ rùn mình một cái, cứng ngắc gật đầu.
“Hôm đó có phải ch