ính cô đã đẩy Thi Ánh Điệp xuống cầu thang không?”
Giọng nói lạnh lùng, ánh mắt tràn ngập sát khí không giấu được lửa
giận đang bừng bừng bốc lên hốc mắt làm Uông Thải Ngọc toàn thân cứng
đờ, trong phút chốc không còn suy nghĩ được gì nữa, hoảng sợ và hối hận
bật khóc van xin
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi không cố ý,
ô… tôi thực không phải cố ý mà, thực xin lỗi, ô…tôi không biết chỗ cô ấy đứng đã hết đường lùi rồi, tôi không biết, thực không biết, xin lỗi,
xin lỗi…”
“Trừ cô ra, hôm đó còn có ai nữa không?” Ân Nghệ vẻ mặt lạnh băng, phẫn nộ không vì tí nước mắt kia mà suy giảm.
“Thực xin lỗi, ô… Tôi thực sự không cố ý–”
“Tôi đang hỏi cô, cô không nghe rõ hả?” Hắn lạnh lùng cắt đứt một tràng khóc lóc.
“Phó lí, là phó lí.”Uông Thải Ngọc kinh hãi vội trả lời.
“Phó lí là ai?”
“Phó lí Lí Trân Nghi ạ.”
Ân Nghệ nghe vậy, lập tức nhấc điện thoại lên, phân phó Trương bí thư
gọi Lí Trân Nghi cùng Khương Xảo Quân đến văn phòng tổng tài ngay lập
tức. Một lát sau, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Trương bí thư đã đưa hai
người kia tới, hướng hắn hơi cúi đầu chào một chút rồi nhanh chóng lùi
ra ngoài.
“Tổng tài.”
Không giống như Lí Trân Nghi
đang cứng hết cả người hay Uông Thải Ngọc bộ dạng khóc lóc thảm thương,
Khương Xảo Quân là người duy nhất có phản ứng bình thường, cô hướng phía Ân Nghệ mở lời trước, sau đó mới nhìn về phía Uông Thải Ngọc khóc lóc
với vẻ mặt hoài nghi.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Hôm đó thực sự cảm ơn cô đã giúp Ánh Điệp rất nhiều.” Ân Nghệ chân thành cảm ơn cô ấy.
“Ánh Điệp là bạn của tôi, xảy ra chuyện như vậy tôi đương nhiên không
thể khoanh tay đứng nhìn được.” Khương Xảo Quân nhanh chóng hướng hắn
lắc đầu không dám nhận lời cảm ơn.
“Dù sao tôi cũng cảm ơn cô,
mặt khác tôi cũng muốn hỏi cô thêm một chuyện nữa, hôm đó người nhờ cô
gọi xe cứu thương là cô ta, đúng không?” Ân Nghệ chỉ hướng Uông Thải
Ngọc.
“Đúng.” Khương Xảo Quân gật đầu.
“Vậy còn cô ta?” Ân Nghệ lại chỉ Lí Trân Nghi “Hôm đó có mặt cô ta không?”
Xảo Quân khó hiểu nhìn về phía Lí Trân Nghi sau đó thành thật lắc đầu trả lời: “Không có.”
“Cảm ơn cô.” Ân Nghệ xoay người, vẻ mặt thân tình đối với Xảo Quân
trong nháy mắt đã trở nên lãnh khốc vô tình “Cứ cho là lúc việc ngoài ý
muốn đó xảy ra cô không có mặt ở đó đi, thì sao lúc việc đã xảy ra rồi
ầm ĩ như vậy cũng không thấy mặt cô?” Hắn nhìn chằm chằm vào Lí Trân
Nghi chất vấn.
“Tôi…tôi có việc gấp.” Lí Trân Nghi lung túng giải thích.
“Còn có việc gì so với cứu người gấp hơn ư?” Ân Nghệ dùng giọng nói lạnh lùng nhất.
Cô ta vừa nghe thế cả người liền cứng ngắc lại, vẻ mặt ngày càng trắng bệch hơn.
“Cô ta có việc gì gấp?” Ân Nghệ đột nhiên quay đầu hỏi Uông Thải Ngọc.
“Phó lí nói, chỉ cần chúng tôi không nán lại ở đó, để không ai nhìn
thấy thì chẳng ai có thể kết tội được hết, cho nên–” Uông Thải Ngọc lung búng lắp bắp trả lời, lời còn chưa dứt đã bị lời nói tức giận của kẻ
khác xen vào.
“Uông Thải Ngọc, cô không được ngậm máu phun
người! tôi lúc nào thì nói như thế hả? Lúc cô đẩy Thi Ánh Điệp té tôi
còn ngăn cản cô, là tự cô không chịu nghe, hiện tại gặp họa rồi còn muốn kéo tôi xuống chết chung ư, sao cô có thể ngoan độc như vậy được!”
Uông Thải Ngọc trân trân nhìn Lí Trân Nghi, cô ta sao có thể mở mồm ra nói mình ngậm máu phun người, còn nói mình ngoan độc?
“Không phải, tôi không có..” Uông Thải Ngọc dùng sức lắc đầu giải
thích “Những lời đó rõ ràng là chính cô nói, cô còn muốn kéo tôi biến
nhanh khỏi chỗ đó cơ mà!”
“Cô không cần bịa đặt nữa đâu, tôi
bình thường đối với cô cũng không tệ, vậy mà cô dám đặt điều vu oan cho
tôi hả, Uông Thải Ngọc?”
Lí Trân Nghi bừng bừng phẫn nộ quát
“Tổng tài, sự thực không như những gì cô ta nói đâu, anh phải tin tôi.
Cô ta là vì ghen tị với bộ dạng xinh đẹp và năng lực được trọng dụng của Thi Ánh Điệp nên mới đi tìm cô ấy gây sự. Tôi đã khuyên bảo cô ta không biết bao nhiêu lần rồi mà cô ta có them nghe đâu.”
“Cô ta nói dối, phó lí nói dối.” Uông Thải Ngọc lắc đầu phủ nhận, khóc lóc không biết làm thế nào.
“Tôi chẳng nói sai gì cả, cô là đồ dối trá! Cô vì sao lại muốn hãm hại tôi, nói đi, vì sao hả?” Lí Trân Nghi hung hãn hỏi.
“Tôi không có, không có…” Uông Thải Ngọc không ngừng lắc đầu, hi vọng có thể tìm được một chút trong sạch của chính mình.
“Không có mới lại à nha, Cô rõ ràng là có, cô không nên tiếp tục nói dối nữa!”
“Kẻ dối trá chính là cô thì đúng hơn!” Khương Xảo Quân đứng ở một bên rốt cuộc nhịn không được nữa cuối cùng cũng lên tiếng.
“Cô nói vậy là có ý gì, Khương Xảo Quân?” Lí Trân Nghi quay đầu nhìn Khương Xảo Quân hung hăng hỏi.
“Không biết cô đã nghe qua câu này chưa: Muốn người khác không biết
trừ phi mình không làm.” Khương Xảo Quân chậm rãi nói từng câu từng chữ.
“Cô rốt cục định nói gì hả?” Lí Trân Nghi hai mắt đã đỏ ngầu, lớn tiếng hỏi.
“Cô nói cô đã nhiều lần khuyên bảo Uông Thải Ngọc, nhưng tôi thực sự
nghi ngờ điều đó đấy.” Khương Xảo Quân bị bộ dạng hung hăng của cô ta
chọc tức “Tôi từng nghe Ánh Điệp nói một lần, lần trước
