Polaroid
Lão Công Của Tôi Rất Nhiều Tiền

Lão Công Của Tôi Rất Nhiều Tiền

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323652

Bình chọn: 8.00/10/365 lượt.

ì sao?” Nàng trợn mắt lên nhìn hắn, không hiểu vì sao hắn cứ cố chấp như vậy: “Thật ra thì em vết thương cũng không có gì nghiêm trọng lắm,

chỉ là trật khớp bả vai thôi mà!”

“Chỉ trật khớp bả vai mà

thôi?? Như vậy còn chưa đủ nghiêm trọng hay sao? Chẳng lẽ đợi đến lúc em ngã xuất huyết não, thậm chí mất mạng như chơi thì mới là nghiêm trọng

hả?” Ân Nghệ rốt cuộc cũng không thể nhẫn nhịn được nữa rít gào với

nàng, lúc này hắn có biết bao điều phẫn nộ. Đây là lần đầu tiên hắn nổi

nóng với nàng.

“Em không phải có ý đó.” Nàng rơi vào tình huống này có chút gì đó không đúng, vội vã sửa lời nói.

“Không phải ý này thì là ý gì?” Hắn bừng bừng tức giận chất vấn nàng:

“Em luôn luôn nghĩ cho người khác, đã lúc nào em nghĩ đến cảm nhận của

anh chưa? Em có biết lúc nghe tin người ngã xuống cầu thang là em anh đã sợ hãi như thế nào chưa? Mà em bây giờ còn muốn anh buông tha cho bọn

họ!”

“Em xin lỗi, em…”

“Em đáng ra nên xin lỗi anh từ

trước rồi mới phải.” Hắn giận đến không át chế được, không để cho nàng

có cơ hội nói tiếp, vẻ mặt phi thường tức giận: “Vì sao em lại gạt anh?”

Nàng nghe thấy vậy kinh ngạc ngây người, ánh mắt tràn đầy khó hiểu nhìn hắn.

“Em? Gạt anh?”

“Lần trước ngã ở hội nghị kia căn bản không phải như em nói là sự việc ngoài ý muốn, mà là Lí Trân Nghi cố tình ngáng chân em, nhưng vì sao em không nói cho anh biết, vì sao muốn gạt anh?” Hắn tức giận hỏi nàng

muốn lí giải tại sao.

“Anh làm sao lại biết được việc này, là Lí Trân Nghi nói sao?” Nàng kinh ngạc nhìn hắn, bật hỏi.

“Vì sao muốn giấu anh?” Hắn ánh mắt không rời nhìn nàng chăm chú, lại

hỏi: “Bọn họ đã sớm làm tổn thương em mà em vì sao lại không nói cho anh biết, chỉ đến khi em bị thương rồi, giấy không gói được lửa, qua lời

người khác anh mới biết hết mọi chuyện là sao? Đối với em, anh rốt cuộc

là cái gì? Chẳng lẽ không phải là chồng của em, chẳng lẽ anh không có đủ khả năng bảo vệ em ư? Em mau nói đi!”

Cuối cùng cũng trút hết nỗi niềm ra ngoài, Ân Nghệ nắm chặt lấy hai vai nàng mà lắc, hoàn toàn quên mất vết thương của nàng.

“Đau quá!” Thi Ánh Điệp nhất thời kêu lên một tiếng, khuôn mặt trắng bệch.

Ân Nghệ của người cứng đờ, lập tức như bị hóa đá, lửa giận cũng phần

nào hạ đi, trên mặt vừa là sự tức giận lại thêm phần ảo não, hắn lẩm bẩm vai câu, không biết nên trách mắng nàng hay nên trách mắng chính bản

thân mình thì hơn. Nàng nhìn hắn, mấy giây tiếp theo hắn bỗng đứng bật

dậy đá văng cửa chính bỏ đi.

“Ân Nghệ, anh muốn đi chỗ nào vậy?” Thi Ánh Điệp vội vàng kêu lên.

Nhưng hắn không có quay lại mà phăm phăm bước đi.

“Rầm!”

Cửa bị người nào đó đóng sầm một cái, làm nàng trong lòng bỗng dưng

nhói đau. Nàng không thể nói lên lời cảm giác của mình lúc này, không

phải là đau đớn mà chính là hoảng loạn, giống như có cái gì vừa lộn

nhào, lại giống như sự việc chấn động kia lại làm gợn sóng trong lòng

nàng nhớ tới một việc đã xảy ra rất lâu rất lâu rồi.

Đây là cảm giác gì, nàng không rõ, chỉ biết rằng bóng dáng Ân Nghệ vừa rời đi làm

nàng cảm thấy sự lạnh giá, bao xúc động đau đớn lại dâng trào.

Hắn muốn đi nơi nào? Hắn sẽ không đi luôn không bao giờ trở về chứ?

Không, sẽ không, đây là nhà hắn mà, hắn như thế nào mà không trở lại cơ chứ? Sẽ không đâu.

Nếu hắn cứ kiên trì cố chấp muốn sa thải Uông Thải Ngọc và Lí Trân

Nghi như vậy thì chờ hắn trở về nàng sẽ không cố tình tái diễn sự việc

nữa.

Nếu nàng giấu hắn làm hắn cảm thấy tổn thương thì chờ lúc

hắn trở về nàng sẽ thận trọng giải thích cặn kẽ với hắn, nhất định sẽ

cam đoan với hắn sau này tuyệt đối không bao giờ tái phạm, chỉ cần hắn

không tức giận với nàng nữa.

Ân Nghệ, anh không trở về sao?

Anh nhất định phải trở về, bởi vì nơi này chẳng phải là nhà của anh sao? Một lúc nữa anh nhất định sẽ trở về….

—-

Ước chừng hai giờ sau, Ân Nghệ đã trở lại nhưng mà sự tức giận của hắn với nàng cũng không tiêu bớt phần nào, lấy bọc tài liệu đi vào phòng

làm việc rồi không có trở ra.

Đương nhiên buổi tối hắn cũng

không trở về phòng ngủ, cuối cùng cũng trở về phòng thì thái độ với nàng vẫn rất lạnh nhạt, không có như trước kia ôm nàng cùng tiến vào mộng

đẹp nữa, nháy mắt trôi qua, cái loại tình hình này vẫn diễn biến như thế đến hết tuần.

Thi Ánh Điệp tâm càng lúc càng hoảng, bởi vì nàng thực không thể ngờ tới sự việc lại nghiêm trọng như thế này.

Hắn rốt cuộc sẽ tức giận đến khi nào nữa đây? Có nhất thiết phải vì

một chuyện nhỏ như vậy mà tức giận lâu như thế không? Nàng đều không chỉ một lần chủ động lấy lòng hắn, hy vọng hắn có thể tha thứ, kết quả là

hắn vẫn hoàn toàn không có động tĩnh nào khác.

Nàng rốt cuộc

phải làm như thế nào thì mới khôi phục đựơc khunh cảnh đầm ấm như cũ

đây? Hay là hắn đối với nàng đã thất vọng, không muốn tiếp tục chung

sống cùng nàng nữa, bởi vì sự chung tình của hắn với nàng đã không còn

nữa chăng?

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, không có một tiếng động nào.

Ân Nghệ ngày hôm qua đã trở về công ty bên kia, tới nơi rồi mới gọi

điện về báo cho nàng biết, cứ như là lo lắng nàng sẽ làm l