ết ba, làm sao
nàng có thể không tự trách bản thân đây? Là nàng, chính tay nàng đã phá
huỷ gia đình hạnh phúc của mình, phải làm sao để nàng không thấy áp lực
nữa đây? Cho nên đối với những người xung quanh mình, nàng thầm hỏi, đến người thân yêu nhất, máu mủ ruột rà còn chán ghét hận nàng đến sương
tuỷ thì còn có ai muốn yêu thương nàng nữa đây?
Thời gian có lẽ là phương thuốc tốt nhất. Nhờ có sự giúp đỡ nhiệt tình của bác sĩ, một, hai năm sau nàng cũng dần thích nghi với hoàn cảnh, thậm chí đã một năm rồi nàng không còn mơ thấy giấc mộng này nữa.
Nàng vốn tưởng rằng mình thực sự đã thoát khỏi được cơn ác mộng này, không nghĩ tới…
Bóng dáng của ba, bóng dáng của mẹ, bóng dáng của hai em, bây giờ…
Những bóng dáng thân thuộc ấy giờ phút này đều hiện ra rất rõ ràng trước mắt nàng, bọn họ đều đưa lưng lại phía nàng và bước đi ngày càng xa, dù cho nàng có cố gắng đến đâu hò hét như thế nào cũng không làm cho bọn
họ quay lại liếc nhìn nàng đến một cái.
Ba đã rời xa nàng vĩnh
viễn, mẹ cùng các em cũng ngày một xa cách mãi mãi, bây giờ phải chăng
đến người cuối cùng còn yêu thương nàng cũng sắp rời bỏ nàng đi không?
Nước mắt cứ thế theo khoé mắt Thi Ánh Điệp chảy xuống, cả người nàng
ngày càng cảm thấy lạnh lẽo hơn, căn phòng như lạnh đến đóng băng. Nàng
khẽ run người cựa quậy sợ chạm phải tấm lưng ấm áp kia, chỉ sợ nhỡ Ân
Nghệ tránh né nàng mà quay người đi thì sao, ác mộng sẽ trở thành sự
thực.
Thật lạnh lẽo!
Vì sao mới vào thu thôi mà nàng lại cảm thấy lạnh như thế này cơ chứ?
Vì sao nàng nằm trong chăn ấm mà vẫn cảm thấy lạnh đến run lên?
Có phải nàng cảm lạnh rồi không, nên mới cảm thấy như vậy?
Đúng vậy, chắc chắn là thế rồi, nếu không nàng sao có thể cảm thấy tồi tệ như lúc này đây, chắc chắn là cảm lạnh rồi.
Xụt xịt vài cái, nàng kéo lại chăn cao hơn một chút, giây tiếp theo
lại cảm thấy người bên cạnh hơi động một chút, sau đó đột nhiên xoay
người đưa tay ôm nàng vào trong lòng
Ân Nghệ nhất định là đang ngủ, nên mới có động tác vô thức như vậy. Nàng thật cẩn thận hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ.
“Anh xin lỗi!” Ân Nghệ đột ngột mở miệng nói.
Nàng kinh ngạc đến đờ cả người, không dám động đậy tý nào. Hắn chưa có ngủ?
“Anh xin lỗi!” hắn lập lại lần nữa.
“Vì sao?” Nàng im lặng trong chốc lát, ngập ngừng hỏi, không hiểu vì sao hắn lại phải xin lỗi mình.
Không có tiếng trả lời.
“Anh không phải định ly hôn với em chứ?” Nàng im lặng thêm chốc lát, nhịn không được thấp giọng khan khàn hỏi.
Hai cánh tay ấm áp đang ôm lấy nàng tự dưng biến mất, cả người nàng lại rơi vào sự lạnh lẽo, cô đơn.
Ánh sáng hiện ra, đầu giường đèn chợt sáng lên, làm nàng nhất thời chói mắt.
“Em vừa mới nói cái gì thế?” Ân Nghệ đang mở to mắt nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc mà vô cùng khẩn trương hỏi lại nàng.
Thi Ánh Điệp lúc này cũng đã ngồi dậy, đầu tiên là lấy tay gạt đi nước mắt, sau đó nói rất kiên cường, vẻ mặt bình tĩnh nhìn hắn nói: “Nếu đó
là điều anh muốn, em sẽ không trách anh đâu.”
“Là ai nói với em anh muốn ly hôn?” Ân Nghệ nắm chặt lòng bàn tay, giọng kìm chế hỏi lại.
Nàng chỉ im lặng lắc đầu.
“Vậy tại sao em lại nói như thế, chỉ vì anh đi mà không nói với em, em liền muốn cùng anh ly hôn sao?” Hắn không thể tin được tức giận: “Em
định biến cuộc hôn nhân của chúng ta trở thành cái gì đây? Nói kết hôn
liền kết hôn, nói ly hôn liền ly hôn ngay. Em hãy thành thật với anh một lần xem, em đã bao giờ coi trọng cuộc hôn nhân này của chúng ta chưa?”
Nàng vẫn lắc đầu.
“Tại sao em có thể nói ra câu: nếu anh muốn ly hôn em cũng không
trách? Nếu em thực sự muốn ly hôn đến như vậy, anh sẽ làm em được thoả
ước nguyện đó.” Hắn đột nhiên nghiến răng lạnh lùng nói.
Thi
Ánh Điệp như sét đánh ngang tai, hoàn toàn không ngờ tới hắn lại nói như thế. Ân Nghệ nói như vậy có phải là muốn chứng tỏ hắn không còn cần
nàng nữa, không cần người vợ này nữa ư? Bao sự đè nén, nước mắt trong
khoảnh khắc cuồn cuộn ào ra không dứt được.
Ân Nghệ chẳng biết làm sao ngoài việc nhìn nàng trong chốc lát, rốt cuộc nhịn không được kéo nàng ôm vào lòng mình.
“Anh rốt cuộc phải làm gì với em đây?” Hắn thở dài “Anh căn bản là
không có khả năng làm em tổn thương, dù tức giận đến đâu cùng không thể
không để ý đến em được,anh đã làm gì khiến em buồn như vậy, đừng khóc
nữa có được không?”
“Anh không để ý gì tới em cả, cứ lãnh đạm với em như thế…” Nàng xụt xịt khóc nấc lên.
“Anh tức giận bởi chính bản thân mình mà thôi, không nghĩ tới em lại buồn phiền vì chuyện đó.”
“Anh chính là tức giận với em.”
“Được rồi anh thừa nhận, nhưng anh càng tức giận với chính mình hơn vì không thể bảo vệ được em, làm em bị chính những người trong công ty anh hãm hại, thậm chí còn không kìm chế được cảm xúc của mình mà thiếu chút nữa làm em bị thương.” Nghĩ đến đây hắn lại cảm thấy tức giận hơn nữa.
“Đó không phải là lỗi của anh mà.”
“Nhưng anh cũng không nên tức giận như vậy.” Cảm giác như bản thân
mình không còn điều khiển được cảm xúc của chính mình nữa, sợ một lần
nữa không cẩn thận mà làm nàng bị
