Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329973

Bình chọn: 9.00/10/997 lượt.

ớng về di động kêu, anh lại có thể cúp máy.

“Thích tiểu thư, thật xin lỗi.” Người đàn ông đeo kính râm không muốn chậm trễ thời gian, dứt khoát ôm cô vào trong xe.

Thích Vi Vi tức giận ngồi trên xe, cô biết có phản kháng cũng chẳng ăn thua gì.

Nhìn thấy xe dừng ở một nơi xa lạ, cô kỳ quái hỏi: “Đây là đâu?”

“Thật xin lỗi, Thích tiểu thư. Tôi cũng không biết, tôi chỉ dựa theo

sự phân phó của Uông tổng đưa cô tới đây. Mời!” Người đàn ông đeo kính râm nói, nói xong dẫn cô vào thang máy, đến tầng thứ 18 thì dừng lại.

Phòng 1801, cửa phòng đã mở ra, cô khó hiểu đi vào. Đây là nhà của anh

sao? Vừa đi đến cửa đã bị ai đó gắt gao ôm vào trong ngực.

Người đàn ông đeo kính râm thật thức thời đóng cửa lại, tự mình rời đi.

“Này, buông ra …” Cô còn chưa nói xong, môi của anh đã bá đạo hôn lên môi cô, siết

chặt cô, giam cầm trong ngực mình, giống như là một bảo vật mất đi vừa tìm lại được. Chiếc lưỡi linh hoạt luồn vào trong miệng cô, cùng cô dây dưa.

Vừa cắn

vừa mút lên đôi môi cánh hoa của cô, tay ở phía sau lưng của cô

bắt đầu vuốt ve. Cô không biết anh có bao nhiêu tưởng niệm hương

vị của cô.

Thích Vi Vi bị anh hôn có chút hít thở không thông, nhưng mà hiện tại cô

mới biết được cô thật sự rất tưởng niệm nụ hôn bá đạo của

anh, lồng ngực của anh. Chậm rãi hòa tan dưới sự tiến công mãnh liệt của anh.

Cảm giác

được thân thể cô xụi lơ vô lực dựa vào trong lòng mình, lúc

này Uông Hạo Thiên mới buông cô ra, ôm lấy cô đi đến trên giường.

“Không được.” Thích Vi Vi nói, sau đó từ trong ngực của anh nhảy xuống.

“Anh muốn.” Uông Hạo Thiên lại đem cô kéo vào trong lòng mình, ‘tiểu đệ đệ’ của anh cũng đã rục rịch.

“Nhưng mà em mệt quá, thật sự rất mệt.” Thật ra cô không muốn là bởi vì như thế này đối với Thiên Tứ

rất không công bằng, thế nhưng cô không thể nói ra được.

“Rất mệt?” Anh nhìn cô chằm chằm.

“Vâng, rất mệt.” Cô vội vàng gật đầu.

“Được rồi, lần này bỏ qua cho em.” Uông Hạo Thiên lấy tay điểm cái mũi nhỏ của cô một cái. Đúng

lúc mình có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô đây, trước tiên mình

chỉ có thể kiềm chế một chút.

“Đây là đâu? Nhà của anh sao?” Thích Vi Vi mở miệng trước, nói sang chuyện khác, nếu không anh nhất định sẽ tra hỏi mình.

“Đúng vậy.” Uông Hạo Thiên đem cô ôm vào trong ngực của mình: “Đây là nhà của chúng ta. Căn nhà này là anh mua cho em, có thích không?”

“Mua cho em?” Thích Vi Vi nhìn anh, sau đó lắc đầu: “Em không cần.” Cô không thể nhận được.

“Tại sao lại không cần?” Uông Hạo Thiên nhìn cô chằm chằm.

“Em có nhà mà, không cần phải mua nhà.” cô nói. Tuy rằng căn nhà kia rất tồi tàn nhưng mà vẫn là nhà cô.

“Không được, căn nhà kia rất tồi tàn, sao người có thể ở được. Anh

làm sao có thể để cho người phụ nữ của mình ở nơi như vậy

được.”

“Em không phải là người phụ nữ của anh.” Cô buột miệng nói ra liền nhìn thấy mặt anh lập tức trở nên tức giận, biết mình lại chọc giận anh.

“Em nhắc lại lần nữa. Em có phải là người phụ nữ của anh không?” Nếu cô dám nói, anh nhất định sẽ chứng minh cho cô thấy rốt cuộc cô là người phụ nữ của ai.

“Em …” Cô nhìn anh, hai chữ ‘không phải’ nghẹn ở trong miệng.

“Có phải không?” Uông Hạo Thiên lấy tay phác thảo người của cô, ánh mắt lộ ra sự uy hiếp.

“Đừng ép em, có phải hay không trong lòng anh rõ nhất.” Thích Vi Vi chán ghét anh luôn luôn dùng ánh mắt uy hiếp mình

như vậy, lập tức hất tay anh ra, anh đã biết rõ tình cảm của

mình.

“Vậy là em thừa nhận.” Khóe môi anh hiện lên một vòng cung đẹp mắt.

“Thừa nhận thì sao? Không thừa nhận thì lại thế nào? Phụ nữ của

anh nhiều như vậy, còn có một vị hôn thê, anh còn ở nơi đây quan tâm chuyện này làm gì?” Cô quát lên, cô vĩnh viễn đều không ngừng phủ nhận mình là người phụ nữ của anh.

Nghe được trong giọng nói của cô có nồng đậm ghen tị, trong mắt Uông Hạo Thiên mang theo ý cười cúi đầu nhìn cô: “Bảo bối, em đang ghen đúng không?”

“Ai là bảo bối của anh? Ai ghen tị?” Cô nghiêng đầu đi nhưng mà vành mắt vì sao lại chua xót như vậy.

Uông Hạo Thiên lấy tay nâng mặt của cô lên, cái trán đụng vào trán của cô, thật dịu dàng nhìn cô nói: “Cho anh thời gian, anh nhất định sẽ giải quyết tốt tất cả mọi

chuyện. Anh bảo đảm sau này chỉ có một mình em.”

Hốc mắt cô nóng lên, nước mắt rơi xuống: “Không nên hứa hẹn với em, em sợ chính mình không chịu nổi.”

“Sao em lại không chịu nổi? Em phải nhớ kỹ, người anh yêu là em.” Uông Hạo Thiên dịu dàng hôn lên nước mắt trên khóe mắt của cô.

Thích Vi Vi nhìn anh, thoáng cái lấ


Ring ring