Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212545

Bình chọn: 8.00/10/1254 lượt.

tại chỗ rồi!

Thường Hy không bị hôn mê, chậm rãi mở mắt, đập vào mắt nàng là sắc áo quen thuộc. Nàng đập phải người Chuyên Tôn Nhạc Đan, khó trách cảm thấy vật kia mềm nhũn!

Nghĩ tới đây Thường Hy nào còn để ý tới đầu của mình còn đang váng vất, vội vã bám một tảng đá ngồi dậy, đưa tay lay động Chuyên Tôn Nhạc Đan, trong miệng hô: “Nhạc Đan, huynh làm sao vậy?”

Kêu một tiếng không người nào trả lời, Thường Hy cũng có chút luống cuống, vội vàng dùng lực lắc thêm lần nữa nhưng Chuyên Tôn Nhạc Đan vẫn bất động như cũ. Thường Hy dùng sức đứng dậy, khó khăn lật lại thân thể của Chuyên Tôn Nhạc Đan, chỉ thấy hắn hai mắt nhắm nghiền, trên trán u to một cục, thì ra là bị đụng cho hôn mê bất tỉnh.

Thường Hy không yên lòng, lại vươn tay ra chóp mũi của hắn thử một phen, cảm nhận được hô hấp yếu ớt lúc này mới an tâm phần nào. Nàng đứng dậy quan sát chung quanh, chỉ thấy khắp nơi là sỏi đá và cây cối, thật may là cây cối cũng không đến mức rậm rạp, nếu không chỉ sợ một bước chân nàng cũng không dám đi ra. Thường Hy nhìn một chút lên vách đá, may là vừa rồi còn có dây leo, cành cây để túm vào, nếu không trực tiếp rơi phải đá cuội, thiết tưởng cũng không thể chịu nổi!

Đem Chuyên Tôn Nhạc Đan ngồi dựa thật tốt vào một tảng đá, nàng đi thăm dò xung quanh một chút xem có đường ra hay không, thuận tiện tìm chút nước cho Chuyên Tôn Nhạc Đan, nếu không không biết phải bao lâu mới tỉnh. Thường Hy túm chéo quần thận trọng đi về phía trước, chỉ thấy mỗi một khớp xương trên người đều đang kêu gào đau đớn. Nhưng là bây giờ Chuyên Tôn Nhạc Đan đang hôn mê bất tỉnh, nàng không thể ngã xuống, nếu không hai người không biết có thể còn sống hay không nữa. Thường Hy cắn răng đi về phía trước, trên trán không ngừng chảy ra mồ hôi, sau lưng đau muốn chết, bả vai vừa động đậy cũng làm cho người ta đau đến chống đỡ không nổi!

Thường Hy không nhìn thấy, sau lưng nàng bị đá đâm vạch cho một vết thương thật lớn, máu đỏ thấm ra ướt cả lưng áo. Tại hoàn cảnh như thế này mới khiến Thường Hy bất chấp mà quên đi đau đớn, nếu không trong lúc bình thường chỉ sợ nàng đã đau đến mức ngất đi rồi!

Thường Hy đi thêm một đoạn dài nhưng không tìm thấy nguồn nước, lại cũng không dám đi quá xa chỉ sợ có dã thú xuất hiện nguy hiểm đến Chuyên Tôn Nhạc Đan, chỉ đành phải chậm rãi trở về. Nhưng khi đi được một nửa thì nghe thấy bước chân dồn dập, cả người nàng sắc mặt trắng nhợt, bước chân cũng nhanh hơn. Người tới không biết là địch hay ta, trước hết phải ẩn núp quan sát rồi tính tiếp.

Thường Hy rất nhanh liền trở về bên người Chuyên Tôn Nhạc Đan, chỉ thấy hắn vẫn còn chưa có tỉnh lại, lại nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, nàng liền nhanh chóng quan sát xem chung quanh có chỗ ẩn thân hay không? Chẳng qua là chỗ này ngoại trừ núi đá cũng chính là cây cối, không có một chỗ nào để ẩn nấp. Thường Hy vội muốn chết, nước mắt cũng muốn rớt ra rồi. Những người đó tìm nàng còn chưa biết mưu tính chuyện gì, tóm lại thời điểm còn chưa biết người đến là ai, Thường Hy tuyệt đối không để bọn họ tóm được mình.

Nghĩ vậy Thường Hy liền lập tức kéo Chuyên Tôn Nhạc Đan đến tránh ở trong một kẽ núi. Kẽ núi này xem ra không rộng lắm, chiều sâu thì tạm thời không biết được, nhưng giờ phút này nàng nào còn để ý nhiều nữa, dùng sức kéo Chuyên Tôn Nhạc Đan đi vào, lại vội vàng chạy ra ngoài tìm chút cành lá che kín rồi mới lộn trở về.

Mới vừa làm xong tất cả liền nghe thấy có tiếng người nói: “Chính là chỗ này, các ngươi nhìn xem có vết máu!”

Thường Hy chỉ cảm thấy tim mình đập vang như trống, rất sợ hãi kẻ địch phía ngoài nghe được liền dùng sức che lấy ngực của mình. Mặc dù biết rõ loại hành vi này rất ngu ngốc nhưng chỉ có thể làm như vậy thì mới đỡ được phần nào kinh hoảng.

Đột nhiên có một bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Thường Hy sợ đến nỗi thiếu chút nữa hét lên, thật may là người đang trong tình trạng nguy hiểm thì bản năng so với đại não còn nhanh hơn, tay còn lại của nàng mau chóng đưa lên bịt miệng. Quay đầu nhìn thì thấy Chuyên Tôn Nhạc Đan đã tỉnh lại, Thường Hy trong lúc bất chợt cảm thấy trong lòng như trút được gánh nặng, nước mắt thiếu chút nữa thì chảy ra. Tỉnh lại so với bất tỉnh tốt hơn, ít nhất nàng còn có người giúp đỡ.

Tay của hai người thật chặt nắm tại một nơi, ai cũng không dám nói chuyện. Ánh sáng xuyên qua lá cây chiếu vào trong kẽ núi, mờ nhạt cũng chỉ khiến hai người lờ mờ nhìn thấy mặt của nhau.

“Ủa, sao không có ai ở đây vậy? Trên mặt đất có máu nhất định là bị thương, nhưng người đã đi nơi nào?” Thanh âm của một cô gái truyền đến, Thường Hy thế mới biết đám người đuổi đến này là nữ nhân. Nói như vậy chắc chắn không phải là người của Tiêu Vân Trác hay của Chuyên Tôn Nhạc Đan. Huống chi, tính toán thời gian, bọn họ cũng không thể đến nhanh như vậy, muốn từ trên đỉnh núi xuống đến đây tốn không ít công phu. Những nữ nhân này đến nhanh như vậy, đến tột cùng là có lai lịch gì?

Thường Hy không dám động, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

“Bọn họ có thể bị thương, nhưng k


Insane