Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212631

Bình chọn: 7.00/10/1263 lượt.

ự định là chuẩn bị cho người hoàng cung cho nên kiến tạo cực kỳ rộng rãi, đoàn người tiến vào nhưng không hề cảm thấy chật chội. Cung nữ, thái giám ở xa xa lập tức tiến lên dâng trà nước hầu hạ. Ngồi ở trong đình này dõi mắt nhìn lại, hơn phân nửa rừng đào thu vào trong tầm mắt, một mảnh biển hoa màu hồng kia thật khiến lòng người say mê.

Khi trà nước đã ngọt giọng, lúc này mọi người mới lên tiếng nói chuyện, không có gì khác ngoài ca ngợi cảnh trí nơi này. Thường Hy quả thật rất thích rừng đào nơi lưng chừng núi này, nhất là ngồi dưới mái đình cổ kính nơi đây, quả thật không còn gì để nói.

Ánh mắt của Chuyên Tôn Nhạc Đan thỉnh thoảng luôn hướng về phía Thường Hy, hắn có thể nhìn ra được nàng đang rất vui vẻ, luôn là nhìn dõi theo hoa đào ngoài đình, nàng hẳn là rất yêu thích nơi này. Nếu nàng có thể cùng hắn trở về Minh Khải quốc, sen trong hồ Vạn Mẫu, lá xanh như ngọc, sen hồng như nắng, ngồi trên chiếc thuyền con qua lại, cảnh sắc thật không thua kém nơi này, chỉ tiếc nàng không chịu cùng hắn trở về!

Dịch Dương nhìn thần sắc của chủ tử mình, trong lòng than thở một tiếng, thích liền mang đi, cố tình ngài cứ phải nghĩ ngợi nhiều như vậy làm gì? Lần này ngài không động thủ, ta liền trực tiếp giúp ngài. Dù sao sau khi ta dẫn Thường Hy trở về, ngài sẽ không mang nàng trở lại chứ?

Ngồi một hồi lâu, Chuyên Tôn Nhạc Đan đứng dậy nhìn mọi người nói: “Sắc trời không còn sớm, ta cũng phải lên đường. Hôm nay có thể cùng các vị nâng cốc nói cười, nhìn hoa nghe gió cũng là điều may mắn trong cuộc đời này rồi. Bất kể ngày sau có thể gặp lại hay không, thời khắc này vẫn luôn là khó quên nhất!”

Chuyên Tôn Nhạc Đan cáo biệt, mọi người cũng đành phải đứng dậy đưa tiễn, lời qua tiếng lại, khách chủ đều vui mừng.

Dịch Dương có chút nóng nảy nhìn xung quanh, trong lòng thầm mắng làm sao còn chưa tới, người cũng sắp phải đi rồi!

Trong đình mọi người không có ai chú ý đến biến hóa của Dịch Dương, ngay cả Thường Hy cũng bị thương cảm ly biệt này làm cho mờ ánh mắt, trước mặt mọi người nàng lại không thể nói một tiếng bảo trọng, trong lòng cảm thấy đè nén khó chịu liền quay đầu đi định hít thở lấy một hơi, ai ngờ vừa nhìn liền sợ ngây người, một phát liền bắt được tay của Tiêu Vân Trác, hoảng hốt hô: “Thái tử gia… Thái tử gia, chàng xem… Kia là cái gì?”

Thanh âm hoảng sợ của Thường Hy thu hút sự chú ý của mọi người, quay đầu nhìn lại, thần sắc khẽ biến, chỉ thấy một nhóm lớn hắc y nhân không biết từ nơi nào chui ra, trong tay giơ đao kiếm sáng loáng lách hoa đào mà xông đến.

Trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều có chút sửng sốt, nơi này chính là hành cung của hoàng gia, không phải hậu hoa viên của thường dân bách tính, có ngự lâm quân canh giữ, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện hắc y nhân đây?

Tiêu Vân Trác cơ hồ là trong khoảnh khắc liền đem Thường Hy đẩy đến phía sau mình, nói: “Không được chạy loạn, đi theo ta!”

Thường Hy một chút võ công cũng không có, nhìn thấy có nhiều sát thủ như vậy cũng cảm thấy kinh hoảng, nắm lấy ống tay của Tiêu Vân Trác thật chặt, nhưng là nhiều hơn vẫn đang suy nghĩ xem sát thủ từ đâu tới? Vì để ngắm hoa nhã trí, ngự lâm quân không có đi theo mà ở dưới chân núi, dù sao mọi người cũng không ai ngờ được sát thủ lại đột nhiên xuất hiện ở lưng chừng núi thế này!

Thần sắc tất cả mọi người trong đình đều vô cùng nghiêm cẩn. Thường Hy quan sát xung quanh, đều thấy được trên mặt mỗi một người đều mang theo ngưng trọng, có thể thấy được chuyện này bọn họ cũng không biết. Như vậy thì đây cũng không phải là do mấy vị vương gia làm sao?

Nhưng không phải bọn họ thì là ai?

Đại não Thường Hy không ngừng chuyển động, cứ như vậy một hồi công phu, hắc y nhân đã đem lưng chừng núi bao vây gắt gao.

Dẫn đầu là một nam tử cao gầy, chỉ thấy hắn tiến lên một bước, nhìn mọi người trong đình nói: “Hôm nay ta tới đây cũng không muốn lạm sát người vô tội, ta chỉ muốn một người. Các ngươi giao nàng ra sẽ bảo toàn được tính mạng. Thái tử gia và các vị vương gia đều mang thân phận tôn quý, ta chỉ muốn một nô tỳ mà thôi, nói vậy chư vị có thể đồng ý chứ?”

Nói dài một phen như vậy thật làm cho mọi người trong đình cảm thấy mơ hồ. Thường Hy trong lúc nhất thời đoán không ra ý định của bọn chúng, chẳng qua là trong lòng vẫn cảm thấy bất an, nắm thật chặt ống tay áo của Tiêu Vân Trác.

Địa vị cao nhất trong nhóm người là Tiêu Vân Trác, thân là Thái tử một nước, chỉ thấy hắn tiến lên một bước, trầm giọng hỏi: “Các ngươi là người phương nào? Lại dám mang vũ khí xông vào ngự uyển hoàng cung, có biết đây là tội lớn diệt môn hay không?”

Lời nói của đám hắc y nhân vừa rồi thật đúng là khiến cho mọi người trong đình chú ý tới. Dịch Dương chau mày cảm thấy có gì đó không đúng, trước đó bọn họ đã thương nghị xong xuôi hết cả rồi, thế nào bọn người này còn ở đây rảnh rỗi dài dòng nói chuyện? Chỉ cần bọn họ đồng loạt xông lên như ong vỡ tổ, thừa dịp người đông thế loạn là có thể cướp lấy người theo sau núi chạy đi. Nhưng là… tình huống trước mắt hình như không phải như vậy!

Chính là vì tình huống không đúng cho nên Thư


XtGem Forum catalog