Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210850

Bình chọn: 7.00/10/1085 lượt.

sợ hãi, chi bằng không có hứa hẹn gì thì hơn! Chết thì chết đi, dù sao còn hơn sống mà uất ức!” Thường Hy cảm thấy mình không có cách nào bình tĩnh nói chuyện cùng Tiêu Vân Trác, rống hết câu này xong cảm thấy như trút được giận, thuận tay đem khung thêu hoa trong tay ném xuống đất, xoay người chạy ra ngoài.

Tiêu Vân Trác đây là lần đầu tiên gặp phải Thường Hy tức giận cùng hắn như vậy, sắc mặt từ trắng chuyển sang hồng, từ hồng biến xanh, trong lúc nhất thời thế nhưng cũng không nói câu gì, nhìn thấy sen tịnh đế cực kỳ chướng mắt, thuận chân liền đá một cái. Khung thêu làm bằng trúc, bị đá vào vách tường liền gãy thành mấy đoạn.

Tiêu Vân Trác nhìn tất cả mọi thứ trong phòng đều thấy khó chịu, sải bước đi ra ngoài, hắn cần hít thở không khí một chút! Đáng chết, tại sao lại rơi vào tình cảnh như thế này?

***

Cùng với chuyện ba ngày nay Tiêu Vân Trác không có trở lại, trong Đông cung càng trở nên quỷ dị. Phùng Thư Nhã không biết ăn phải thuốc gì, mỗi ngày sẽ cố tình lượn đi lượn lại trước mặt Thường Hy đến chục lần, một bộ dáng dương dương tự đắc. Vãn Thu và Triêu Hà hận đến nỗi không thể hắt nước vô mặt nàng ta nhưng cuối cùng vẫn phải nhịn lại.

Buổi chiều ngày hôm đó, ánh mặt trời dịu nhẹ, Thường Hy nhìn khung thêu hoa vỡ thành vài mảnh trên mặt đất, còn có bức thêu sen tịnh đế dính đầy bụi đất, nàng dần chìm vào yên lặng. Không có một nữ nhân nào hào phóng đến mức nguyện ý dâng ra nam nhân của mình. Trước kia nàng cho là mình có thể, nhưng khoảng thời gian sống cùng Tiêu Vân Trác này, nàng mới biết nguyên lai mình cũng tràn đầy một bụng ghen tỵ, nguyên lai nàng cũng không thể chấp nhận hắn có thêm nữ nhân nào khác, cho nên khi đó mới có thể mất khống chế như vậy.

Mấy ngày nay Phùng Thư Nhã vênh vang, sắc mặt mọi người trong Đông cung biến đổi để cho nàng biết được, cái gì gọi là quyền thế, cái gì gọi là lòng người. Mặc dù đã sớm biết địa vị của nữ nhân trong hậu cung không chỉ phụ thuộc vào dung mạo của nàng ta mà còn phần lớn tùy vào gia thế chống lưng, nhưng là cho tới hôm nay Thường Hy mới sâu sắc cảm nhận được gia tộc của mình thế đơn lực mỏng như thế nào? Nếu như cha của nàng là Giang Nam vương thì những chuyện này có đáng là gì?

Duỗi tay xoa xoa cái trán, trong lòng càng phát khó chịu, đang lúc đó thì cửa đột nhiên bị mở ra, Vãn Thu lảo đảo chạy vào, nhìn Thường Hy nói: “Ngu tỷ tỷ, Thái tử gia và Phùng Lương đễ cùng xuất cung đến chỗ Giang Nam vương rồi!”

Thường Hy nghe vậy thì thân thể khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn Vãn Thu, ly trà đang cầm trong tay bỗng chốc rơi xuống mặt đất tạo thành tiếng vỡ vụn chói tai. Đón người xuất cung, còn đi đến chỗ Phùng Lập Lâm, này còn cần nói thêm cái gì sao? Thần sắc Thường Hy nhất thời trở nên khó nhìn, khổ sở đợi chờ nhiều ngày như vậy, đúng là vẫn chạy không thoát khỏi kết cục này!

“Ngu tỷ tỷ, đừng khổ sở, có lẽ không phải như tỷ nghĩ đâu! Có lẽ Thái tử gia vì chuyện gì khác cũng nên?” Vãn Thu có chút nóng nảy nói, đều là do nàng thiếu kiên nhẫn, nôn nôn nóng nóng đem chuyện này nói ra. Nếu như Ngu tỷ tỷ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nàng thật là hận chết mình.

“Muội không phải khuyên ta, ta đều hiểu được, làm nữ nhân sớm muộn cũng sẽ có ngày này, không phải sao?” Thường Hy cười khổ nói. Tìm một nam nhân chỉ chung thủy với một nữ nhân, thật là nói dễ hơn làm, trừ cha nàng sẽ không có người thứ hai, sau này cũng không cần trông mong gì nữa.

Vãn Thu nghe được Thường Hy nói vậy thì càng tỏ ra sốt ruột, vội vã giải thích: “Ngu tỷ tỷ, Thái tử gia đối với tỷ như thế nào bọn muội cũng đều thấy được, có lẽ Thái tử gia thật sự có nỗi khổ tâm, chờ ngài trở lại hỏi một chút là được, tỷ trước đừng có gấp!”

Thường Hy một câu cũng không nói. Nàng thật sự không biết mình nên nói cái gì, hắn có nỗi khổ tâm, nhưng giữa bọn họ đã từng có lời hứa hẹn…

“Vãn Thu, muội không phải an ủi ta, ta không sao. Muội đi làm việc đi, đến bữa tối gọi ta.”

Vãn Thu còn muốn nói thêm cái gì nhưng lại không biết nên khuyên giải ra sao, chỉ đành phải yên lặng gật đầu một cái lui ra ngoài.

Sắc trời tối dần thì Thường Hy nghe được tin tức Phùng Lương đễ trở lại, nghe nói vẻ mặt có chút không được tự nhiên. Nghe nói thần sắc vừa mừng vừa sợ. Nghe nói sau khi trở về liền trực tiếp về viện của mình. Nghe nói không lâu sau Phùng Lương đễ sai nhà bếp chuẩn bị thức ăn thượng hạng. Nghe nói Phùng Lương đễ phái tiểu nha đầu đến Doanh Nguyệt điện chờ Thái tử gia trở lại…

Quá nhiều nghe nói khiến cho Thường Hy rối loạn, để cho lòng nàng vừa mới bình tĩnh trở lại lại bộc phát lửa giận, khiến nàng không có cách nào ngồi trên ghế yên lặng uống trà nữa. Vốn cho rằng mình là người trấn định, trầm tĩnh, nhưng vào giờ khắc này đều là trò cười, nàng cuối cùng cũng chỉ là một tiểu nữ tử thôi!

Cửa lại vang lên, Triêu Hà bước đi vào. Thường Hy nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực, thật vui vẻ a!

“Ngu tỷ tỷ, Thái tử gia đến chỗ Phùng Lương đễ, nếu không tỷ đi ngủ trước đi!” Triêu Hà thận trọng nói, sắc mặt có chút bất an.

Khóe miệng Thường Hy chậm rãi nâng lên thành một nụ cười lạnh, yên lặng


Snack's 1967