Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329773

Bình chọn: 7.00/10/977 lượt.

m rồi, không có.”

“Một người sống có thể biến đi đâu? Nàng ta có thai, căn bản là không thể chạy xa…”

Đang nói thì cô gái kia quay đầu nhìn về phía cửa cung Lân Chỉ, do dự nói: “Ngươi nghĩ xem nàng ta có vào nơi này hay không?”

“Đi xem một chút, nếu nàng ta vào cửa nhất định sẽ có dấu vết.”

Hai người hướng cửa Lân Chỉ cung đi tới. Cũng không trách họ có ý nghĩ như vậy, nơi này quả thật ngoài Lân Chỉ cung thì không còn chỗ nào để trốn. Lân Chỉ cung là nơi ẩn thân duy nhất. Hai người tới trước cửa cung cẩn thận nhìn mọi thứ, sau đó mới lên tiếng: “Ngươi nhìn nơi này, lá cây không có dấu vết bị dẫm đạp, bụi bậm trước cửa cũng không có dấu chân. Nàng ta không thể bay vào chứ?”

“Thật sự là kỳ quái, nàng ta có thể chạy đi nơi nào? Khó trách chủ tử nói Ngu Thường Hy là người khiến người ta khó lòng phòng bị, hôm nay xem quả nhiên không phải là giả. Trước kia còn tưởng chỉ là lời đồn đại trong cung, nay mới biết không thể không tin tưởng.”

“Người ta dù sao cũng là thần nữ hộ quốc, nói không chừng thật biết chút tà ma dị pháp!” Thanh âm nói chuyện vô cùng tức giận.

“Đừng nói chuyện này nữa. Bây giờ chúng ta trở về biết giao phó thế nào? Chủ tử nếu biết cái gì chúng ta cũng không hoàn thành sẽ xử trí chúng ta sao đây? Ta nghĩ một chút đã thấy sợ, ngươi tìm biện pháp đi!”

“Cũng chỉ là lạc mất người, sợ cái gì? Mặc dù chủ tử có ý định bắt chúng ta trừ khử nàng nhưng cũng không nói nhất định phải làm được. Hơn nữa Ngu Thường Hy lại giảo hoạt ngoài dự liệu của chúng ta, chủ tử cũng là người hiểu rõ về Ngu Thường Hy, nhất định sẽ không trừng phạt chúng ta.”

“Ta không dám chắc đâu. Tính khí chủ tử ngươi cũng biết, ai dám chọc giận nàng?”

Trăng sáng trên bầu trời vốn bị mây đen che phủ lại một lần nữa lộ ra, chiếu ánh sáng như dát bạc xuống mặt đất. Ánh sáng kia chiếu lên hai cô gái đang nói chuyện, chỉ thấy khóe miệng hai cô gái này đều có một nốt ruồi chu sa, một bên trái, một bên phải. Nốt ruồi này cũng không lớn, khi nói chuyện thì như ẩn như hiện không rõ nguyên cớ, thật sự là thêm một mùi vị phong tình yêu mị.

“Tất cả mọi chuyện chủ tử đã sắp xếp xong xuôi, Ngu Thường Hy có tài giỏi cỡ nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay của ngài. Huống chi trong tay chủ tử còn có lợi thế, chỉ cần về sau chúng ta lấy công chuộc tội là có thể lưu lại một cái mạng.”

“Nói cũng đúng. Chắc chủ tử chờ cả ngày cũng đã sốt ruột rồi, chúng ta nhanh trở về thôi.”

Nhận được một cái gật đầu hai người mới đi về. Bước ra khỏi cửa cung, bọn họ thế nhưng lại không đi mà ẩn nấp vào một chỗ kín đáo, chỉ thò đầu ra quan sát động tĩnh trước cửa Lân Chỉ cung. Ước chừng qua thời gian một nén hương cũng không thấy có người xuất hiện, thần sắc hai người cực kỳ khó coi, chẳng lẽ họ thật sự suy đoán sai, Ngu Thường Hy cũng không có ở Lân Chỉ cung? Mới vừa rồi bọn họ nói những lời đó đều là vì muốn dẫn dụ Thường Hy đi ra, nhưng bây giờ hai người lại có chút hoài nghi, Ngu Thường Hy đến tột cùng là đi nơi nào?

“Dứu Vân, một người sống không thể nào biến mất như bốc hơi được. Ngươi nói xem nàng đi nơi nào?”

“Không biết, chủ tử nói chúng ta cứ như kế hoạch mà làm, ai biết được lại lạc mất người. Họa Sắc, chủ tử dặn rằng Ngu Thường Hy lòng nghi ngờ rất nặng, chúng ta nhất định sẽ bị nàng ta phát hiện nên bảo chúng ta kiên nhẫn chờ trời tối mới động thủ. Ở bên kia nương nương sẽ chế trụ Thái tử gia, lúc đó thần không biết, quỷ không hay, chỉ sợ tất cả mọi người đều cho rằng Ngu Thường Hy trượt chân ngã xuống nước. Nhưng bây giờ mọi chuyện bị chúng ta làm hư rồi, nên làm cái gì đây?”

Họa Sắc lắc đầu một cái, nhớ tới thủ đoạn của chủ tử mình mà bất giác rùng mình, nói: “Còn có thể thế nào, canh chừng Lân Chỉ cung. Ta cũng không tin nàng ta có thể phi thiên độn thổ. Tự tiện xông vào Lân Chỉ cung cũng là tội chết, đến lúc đó chúng ta không cần động thủ nàng ta cũng sẽ chỉ còn đường chết.”

Thường Hy dựa lưng vào cửa lớn bên trong Lân Chỉ cung. Lời mới vừa rồi nàng nghe thấy rất rõ ràng, từ trong khe cửa cũng nhìn thấy được diện mạo của hai người kia. Nhớ đến mà lạnh người, nếu không phải nàng biết được trong bụi cây bên cạnh có một chiếc thang nhỏ thì cũng sẽ không mạo hiểm đi ra từ thạch đình mà trốn ở đây. Nàng dùng thang trèo vào bên trong Lân Chỉ cung nên không dẫm lên cây cỏ xung quanh, sau khi trèo vào lại nhanh chóng rút thang giấu đi.

Ngoài cửa đã không còn thanh âm nhưng Thường Hy vẫn như cũ không dám đi ra. Nàng biết những người kia cố tình nói như vậy là để dụ nàng ra, cho nên càng đến thời điểm cuối cùng nàng càng phải cẩn thận. Mặc dù không biết tình hình ở Đông cung là như thế nào, nhưng có một chút nàng biết được, đó là Tiêu Vân Trác không có gặp nguy hiểm. Tiêu Vân Trác là chỗ dựa của nàng, chỉ cần hắn an ổn bình yên thì nàng hoàn toàn có thể tìm được cách thoát hiểm.

Ánh sáng bạc nhu hòa phủ kín cả khu vườn. Thường Hy rất khó tưởng tượng ra cảnh náo nhiệt của nơi này trước đây là như thế nào. Tiên Hoàng hậu rất yêu thích cung điện này cho nên nơi này người đến người đi nhất định là rất náo nhiệt. Nhưng bây giờ tình cảnh lại như th


Pair of Vintage Old School Fru