Teya Salat
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329725

Bình chọn: 7.00/10/972 lượt.

đến hư người, nghĩ rồi nói ra: “Người khác thì ta không biết nhưng nàng nên để ý “chăm sóc” Hải Hà vương. Ta nghe nói gần đây hắn sống không yên ổn, vị kia huyên náo rất lợi hại. Chỗ này nàng có thể can thiệp vào một chút.”

La Thúy Yên? Thường Hy có cảm giác mình đã rất lâu không thấy nhân vật này rồi, thật đúng là có điểm mong nhớ… Nghĩ tới đây nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Vân Trác, nghiêm trang nói: “Mặc dù ta không quan tâm danh phận nhưng lúc này không có nó thì nửa bước cũng khó đi. Chiếu thư sắc phong của ta đâu?”

Thật ra thì Thường Hy nghe Tiêu Vân Trác nói là đã hiểu được, Minh tông khẳng định đã có an bài thích đáng, chẳng qua là không biết lão gia tử này trong hồ lô bán thuốc gì? Nhưng khẳng định một việc rằng chuyện nàng xuất cung sẽ không bị truy cứu, nếu không vẻ mặt Tiêu Vân Trác cũng không buông lỏng như vậy.

Thường Hy nằm lên giường, chỉ cảm thấy cả người mỏi mệt muốn chết, động cũng không muốn động nhưng ánh mắt vẫn mở nhìn chằm chằm Tiêu Vân Trác.

Tiêu Vân Trác đem áo ngoài của Thường Hy cất xong mới cởi y phục của mình, chỉ mặc một bộ trung y mỏng, bước lên giường nhìn Thường Hy nói: “Còn tưởng rằng nàng không thèm nhớ đến nữa.”

“Trước kia có thể không nghĩ nhưng hiện tại nhất định phải nghĩ đến. Muốn hoàn toàn trấn áp kẻ địch, nhất là cấp bậc của kẻ địch lại cao như vậy, biện pháp duy nhất chính là cấp bậc của ta càng phải cao hơn. Nhìn xem nàng ta có thể đắc ý đến khi nào?”

Khóe miệng Tiêu Vân Trác khẽ nhếch lên, đã biết đây là cô gái thù dai nhớ lâu, không nghĩ tới thời gian dài như vậy nàng vẫn không hề thay đổi. Hắn cười nói: “Yên tâm đi, ngày mai sẽ có ý chỉ xuống, triện ấn không thiếu một thứ. Thích làm gì thì nàng cứ làm, có những lúc nháo lớn không phải là chuyện xấu.”

Thường Hy bị Tiêu Vân Trác ôm vào trong ngực, cẩn thận suy nghĩ những lời này, sau một hồi khóe miệng nâng lên một nụ cười thật lớn, nàng quả thật là muốn giãn gân giãn cốt. Nghĩ một lát hô dấp đã dần dần ổn định, từ từ chìm vào giấc ngủ. Tiêu Vân Trác nhìn dung nhan khi say ngủ của Thường Hy mà nhẹ nhàng thở dài. Cuộc sống sau này sẽ không bao giờ để nàng phải lo lắng hãi hùng nữa, mọi chuyện cũng nên kết thúc.

Ngày thứ hai trời vừa rạng sáng, vẫn như cũ là Vạn Thịnh đến tuyên chỉ, tự tay đem triện ấn giao vào tay Thường Hy, cười nói: “Lần này cuối cùng đã đợi được Thái tử phi. Lần trước vẫn là đợi không được đấy!”

Khuôn mặt Thường Hy đỏ lên, giao triện ấn cho người bên cạnh cất kỹ rồi mới lên tiếng: “Thật may là công công trẻ tuổi tráng kiện, vẫn chờ được, vẫn chờ được!”

Vạn Thịnh không nghĩ đến Thường Hy có thể nói như vậy, tròng mắt xoay động, cười nói: “Dĩ nhiên là đợi được rồi!”

Thường Hy mời Vạn Thịnh trở vào dùng trà nhưng Vạn Thịnh nói còn phải quay về phục mệnh nên từ chối, nhanh chóng cáo từ. Thường Hy cười cười xoay người vào đại điện, tiểu nha đầu đi bên cạnh nơm nớp lo sợ. Kể từ khi Thái tử phi biết Triêu Hà và Vãn Thu tỷ tỷ bị giam liền cả ngày âm u, nàng cũng không dám va vào họng súng.

Ngũ Hải đã theo Tiêu Vân Trác vào triều. Trịnh Thuận lúc này mới vội vội vàng vàng chạy vào, nhìn thấy Thường Hy liền hành lễ: “Nô tài tham kiến Thái tử phi!”

Thường Hy vội vàng nói: “Đứng lên đi. Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ngươi, người trong Đông cung của ta đã thay đổi hoàn toàn rồi à?”

Trịnh Thuận nhìn cung nữ kia một cái, ngậm miệng không nói. Thường Hy phất tay một cái, nói: “Đem đồ này cất đi, lui xuống.”

Cung nữ kia sửng sốt, theo bản năng nói: “Nô tỳ là cung nữ cận thân phục vụ Thái tử phi, nào dám lười biếng tránh đi chỗ khác.”

Thường Hy chỉ cảm thấy nhức đầu, nghiến răng nói: “Chẳng lẽ bản cung còn không sai nổi ngươi? Bảo ngươi ra ngoài thì đi ra ngoài!”

Tiểu cung nữ lúc này mới chần chừ rời đi. Đợi cho thân ảnh của nàng biến mất ở cửa điện, Thường Hy mới bất đắc dĩ nói: “Đã có chuyện gì xảy ra? Đây là những người nào? Tại sao lại đổi thành người tay chân hậu đậu còn dám mạnh miệng như vậy?”

Trịnh Thuận tiến lên một bước, nói: “Hiện nay trong hậu cung đều là do Lạc phi làm chủ, thay đổi người còn không phải chỉ cần một câu nói. Hơn nữa lúc ấy Thái tử gia không có ở đây, ai có thể ngăn cản nổi?”

Lạc phi? Thường Hy cười lạnh một tiếng, xem ra trong thời gian này đúng là vươn tay đủ dài. Nàng nhìn Trịnh Thuận hỏi: “Triêu Hà và Vãn Thu đi đâu rồi?”

“Ở phòng tạp dịch, nghe nói đụng phải Lạc phi cho nên bị phạt.” Giọng điệu Trịnh Thuận mang theo nồng đậm chế nhạo, nhắc đến từ “đụng phải” mà nghiến răng nghiến lợi.

Thường Hy có chút hiểu, cười nói: “Lạc phi? Thật là lợi hại, chỉ bằng mấy câu nói lại có thể định tội người của Đông cung. Lá gan cũng quá lớn, trước kia Mị phi cũng đâu dám như vậy!”

Trịnh Thuận bĩu môi một cái, cắn răng nói: “Đúng vậy, bây giờ trong cung nào có ai so được với nàng ta?”

Thường Hy nghe ra được oán khí trong thanh âm của Trịnh Thuận, xem ra trong thời gian này Dương Lạc Thanh gây thù chuốc oán không ít. Nghĩ tới đây nàng khẽ mỉm cười, nhìn Trịnh Thuận nói: “Tuổi trẻ thì qua mau, không nên nhìn trước mắt mà phải tính đến tương lai sau này. Triêu Hà và Vãn Thu n