chút quá phận. Lạc phi đúng là một nhân vật khó lường.
Thường Hy cũng không tức giận. Dương Lạc Thanh còn đang mong nàng tức giận mà động thai khí đâu! Nhưng đây cũng chính là ý tứ của nàng, cho nên nàng chậm rãi đứng dậy, nói: “Vậy ta đây đành tự mình đi tới, tránh cho có nhiều người tự cho mình thành phật sống. Cũng không nhìn chính mình có đức hạnh gì, lời như vậy mà cũng dám nói!”
Trịnh Thuận thấy vậy liền vội vàng khuyên can: “Thái tử phi, ngài cũng không nên đi mạo hiểm, có chuyện gì chờ Thái tử về rồi tính!”
Thường Hy lắc đầu, nói: “Không cần, nếu chỉ bằng nàng ta mà đã khiến ta sợ hãi thì làm sao có khả năng đứng vững ở hậu cung sau này? Muốn chê cười ta sao? Bãi giá!”
Thường Hy ra lệnh một tiếng, Đông cung lập tức liền chuẩn bị tốt loan giá cho nàng. Thường Hy được Trịnh Thuận đỡ tay, từ từ đi lên kiệu mềm, nhìn một đám người đang vây chung quanh, nói: “Trực tiếp đến Hương Chỉ cung, đi thêm một vòng quanh hậu cung, dù sao cũng vừa đến thời gian dùng ngọ thiện, người đến người đi hẳn là rất náo nhiệt. Có chuyện vui cũng không thể quên mời mọi người tới xem.”
***
Hương Chỉ cung.
Dương Lạc Thanh ngồi trên tháp, dựa người vào tấm nệm là hàng cống phẩm, hé ra khuôn mặt xinh đẹp khẽ cau mày, nhìn cung nữ đang quỳ trên mặt đất, hỏi: “Ngươi nói đều là thật?”
“Hồi bẩm nương nương, nô tỳ không dám nói dối, Thái tử phi đúng là đang ngồi loan giá đi một vòng trong cung, nói là muốn đến Hương Chỉ cung của chúng ta.” Cung nữ nơm nớp lo sợ nói, rất sợ chọc giận chủ tử.
Dương Lạc Thanh ngồi một mình xuất thần, nàng chỉ biết Thường Hy có thể thuận lợi hồi cung thì mình sẽ gặp không ít phiền phức. Nhưng ít nhất hiện tại đã khác xưa, nàng không còn là một Dương Lạc Thanh suốt ngày chỉ biết trốn tránh kẻ khác. Lại nói nàng cũng phải cảm tạ Tần Nguyệt Như, nếu không có Tần Nguyệt Như nàng cũng không có được vận khí tốt như vậy. Chỉ không ngờ Tần Nguyệt Như một đời thông minh, một đời tính kế lại rơi và kết cục tự thiêu, thực sự là khiến nàng rất mất hứng. Nàng vẫn cho rằng lấy bản lĩnh của Tần Nguyệt Như sẽ làm cho Thường Hy không thể sống tốt mà trở về, ai ngờ cũng chỉ là một phế vật.
Nhưng thế cũng tốt. Cái chết của cha mẹ nàng cùng Tần Nguyệt Như không thoát khỏi quan hệ, nàng không cần động thủ bà ta cũng đã chết, coi như là báo thù.
Nghĩ tới đây, tâm tư lại chuyển đến trên người Thường Hy. Không nghĩ đến nàng ta cũng thông minh, cư nhiên muốn đem sự tình nháo lớn. Nhưng muốn đòi lại người chỉ sợ không dễ dàng như vậy. Trước đây nàng thân phận địa vị thấp, nhưng bây giờ đã khác xa, huống chi lòng của Hoàng thượng đều đặt lên người nàng, nàng có cái gì phải sợ?
Dương Lạc Thanh thuận miệng nói: “Gọi Triêu Hà, Vãn Thu qua đây đấm lưng, bóp chân cho bản cung. Gần đây đi nhiều có chút mệt mỏi.”
“Dạ.” Tiểu cung nữ vội vã rời đi, chỉ trong chốc lát liền đem người đưa tới. Triêu Hà và Vãn Thu đều nghe được chuyện Thường Hy hồi cung, cũng biết nàng cho người đón các nàng trở về, thế nhưng Dương Lạc Thanh này lại không dễ dàng thả người như vậy. Chẳng qua là vì Dương Lạc Thanh đã nắm được nhược điểm của các nàng cho nên mặc kệ nàng ta phân phó cái gì các nàng cũng đều phải đi làm, cho dù là đấm lưng, bóp vai cũng phải cắn răng mà làm.
***
Thường Hy nhìn ba chữ lớn “Hương Chỉ cung” phía trước mà lộ ra một nụ cười băng lãnh, trước khi tiến vào liền hỏi: “Trịnh Thuận, các nàng có tới kịp không?”
“Thái tử phi yên tâm, nô tài đã sai người chờ ở cửa cung, người tới sẽ lập tức đưa đến Hương Chỉ cung, đảm bảo sẽ kịp.” Trịnh Thuận thấp giọng nói, trên mặt lộ ra một nụ cười thật lớn, nói: “Nô tài đã an bài tất cả, chủ tử chỉ cần nghe thấy thanh âm ám hiệu liền có thể hành động, đảm bảo nàng ta hết đường chối cãi.”
Thường Hy gật đầu một cái, xuống khỏi kiệu mềm, nói: “Được, làm rất tốt. Khi trở về nhất định gia sẽ có thưởng.”
Hiện tại Trịnh Thuận cũng không cần ban thưởng, chỉ cần được xả giận là tốt rồi, vì vậy đi theo sau lưng Thường Hy liền tiến vào.
Cung nhân vừa thấy Thường Hy liền khom lưng hành lễ. Ra đón ở cửa là một cung nữ cấp cao, vừa nhìn liền biết là cung nữ được chủ tử coi trọng. Thường Hy ngẩng đầu nhìn, vừa nhìn thì thân thể hơi cứng lại. Nốt ruồi chu sa nơi khóe miệng nàng ta khiến Thường Hy nhớ tới thân ảnh buổi tối hôm đó tại Lân Chỉ cung, cũng không biết người trước mắt này là Dứu Vân hay Họa Sắc. Quả nhiên kẻ muốn hại nàng là Dương Lạc Thanh!
“Nô tỳ Dứu Vân tham kiến Thái tử phi!” Dứu Vân vội tiến lên hành lễ, cử chỉ đúng mực, không hề có một chút gọi là có sát ý đối với Thường Hy, giống như chuyện tối ngày hôm qua chưa từng xảy ra.
Thường Hy cười một tiếng, nói: “Đứng dậy đi.” Thanh âm dừng lại, cố ý quan sát nàng, nói: “Nhìn thật lạ mắt, trước kia cũng chưa từng thấy qua, là người ở cung nào hay sao?”
Dứu Vân không nghĩ tới Thường Hy sẽ hỏi như thế, vội thu liễm thần sắc, nói: “Trước kia nô tỳ làm việc ở phòng tạp dịch, may nhờ có nương nương thương tiếc nên mới được đến Hương Chỉ cung.”
“Như vậy sao? Ngươi thật có phúc khí!” Thường Hy nhấc chân đi vào chính điện, lại nói: “Bổn cung và L