Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329680

Bình chọn: 8.00/10/968 lượt.

h, nói: “Ngươi nói cái gì ta nghe không hiểu, đừng vu oan cho người tốt!”

“Aii, lá gan của ngươi càng lúc càng lớn, bản lãnh cũng càng ngày càng cao. Ta thật sự sợ a! Sợ rằng bước kế tiếp không biết ngươi sẽ làm ra cái gì, ngươi có phải muốn mưu đoạt ngôi vị Thái tử của phu quân ta hay không? Hay là ngươi đã kết liên minh với người nào rồi?” Thường Hy chậm rãi đứng dậy, khẽ vuốt eo, từ từ hướng về phía Dương Lạc Thanh đi tới.

Lần này Dương Lạc Thanh thật sự có điểm nóng nảy, Thường Hy vừa mới nói cái gì? Không đúng, nàng ta vừa mới hồi cung, làm sao có thể biết cái gì, không thể nào! Thấy Thường Hy đi tới đây, trong lòng Dương Lạc Thanh càng vội, khẽ gắt: “Ngươi tới đây làm gì? Ngươi có thai tốt nhất là nên ngồi xuống!”

Lúc này Thường Hy nghe được thanh âm Trịnh Thuận đột nhiên vang lên, không biết vì sao tiếng quát mắng lại cao đến nỗi truyền cả vào đại điện. Thường Hy biết đã đến lúc, bước nhanh đến bên người Dương Lạc Thanh, cười nói: “Lần này ngươi cũng nên nếm thử mùi vị ta đã nếm tối qua.”

Cả người Dương Lạc Thanh run lên, nhìn ánh sáng sắc bén tản ra trong mắt Thường Hy, chợt đứng dậy muốn lui về phía sau. Thường Hy dùng sức dẫm lên vạt váy của nàng ta. Dương Lạc Thanh có võ công nhưng ở nơi này lại không dám dùng. Dưới con mắt của mọi người, có cho nàng ta mười lá gan nàng ta cũng không dám tiết lộ chuyện mình biết võ công.

Thường Hy chính là lợi dụng điểm này. Thời điểm ở cửa đại điện thấy có bóng người đung đưa liền cố ý dẫm lên vạt váy của Dương Lạc Thanh, theo quán tính nàng ta sẽ đổ về phía sau. Chỉ nghe răng rắc một tiếng, Dương Lạc Thanh đụng phải một bức tượng bằng gỗ lê phía trên ghế thái sư. Kệ tủ bên cạnh cũng không tránh khỏi xui xẻo bị Dương Lạc Thanh xô vào, lực đạo không nhỏ khiến cả tủ kệ lảo đảo đổ xuống.

Thường Hy nhanh chóng ngồi xổm xuống đất, lấy tay cào loạn mái tóc của mình, kéo kéo quần áo cho xô lệch một chút rồi thuận thế ngồi xuống bên người Dương Lạc Thanh. Sau đó lại cố sức vuốt vuốt khóe mắt của mình, chỉ trong chốc lát hốc mắt liền đỏ bừng, khóe mắt long lanh chỉ chực rớt xuống nước mắt. Nàng ngồi trên mặt đất dựa vào chiếc ghế, trong miệng càng không ngừng rên rỉ.

Xông vào trong phòng không phải ai khác chính là bốn vị vương phi mà Thường Hy đã đưa thiếp mời. Muốn có người làm chứng cho mình, còn ai có thể hoàn hảo hơn bốn vị tiểu hoàng phi? Cho nên lúc này Thường Hy mới an bài một màn này. Thường Hy biết muốn cùng Dương Lạc Thanh giao thủ thì không thể để cho nàng ta một tia may mắn, phải ra đòn chí mạng, để cho nàng ta biết người nào có thể trêu chọc, người nào không thể động vào. Để cho nàng ta sau này muốn động thủ hại người thì cũng phải mở mắt mà nhìn, cách xa nàng trong phạm vi ba mươi dặm ra.

“Thường Hy?” Lệ Bình trông thấy dáng vẻ Thường Hy nhếch nhác thì lên tiếng kinh hô, bước nhanh chạy tới, vội vàng đỡ nàng nằm vào trong lòng minh, gấp gáp nói: “Ngươi làm sao vậy? Người đâu, mau truyền thái y… Truyền thái y!!!”

Trịnh Thuận cũng vừa lúc chạy vào, nhìn thấy tình hình Thường Hy như vậy thì nghiêm mặt hô: “Nhanh đi gọi Thái tử gia! Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!” Hô to gọi nhỏ khiến trong sân nhất thời rối loạn cả lên, ai cũng không hiểu đang có chuyện gì xảy ra. Thế nào chỉ trong chốc lát, trong phòng liền biến thành như vậy rồi hả?

Vãn Thu và Triêu Hà nào còn để ý đến người khác, hai người cùng chạy tới bên người Thường Hy, đưa tay đỡ nàng ngồi xuống ghế bên cạnh. Một người nhanh chóng rót nước, một người ấn huyệt nhân trung cho nàng, kêu tên Thường Hy không dứt. Lệ Bình nhìn Vãn Thu hỏi: “Tại sao lại như thế này, hả? Có chuyện gì xảy ra?”

Lệ Bình vô cùng sốt ruột, nhìn gương mặt trắng bệch của Thường Hy, trên chân mày còn rịn ra một tầng mồ hôi lạnh mà không khỏi tức giận quát lên.

Bên kia Thẩm Phi Hà cũng đưa tay đỡ dậy Dương Lạc Thanh. Chỉ thấy trên trán Dương Lạc Thanh rách một mảng, máu tươi xối ra. Bên má cũng trở nên bầm tím, cùi chỏ tay còn bị xây xát một mảng lớn. Trên mặt đất bừa bãi càng không phải nói, ngọc thạch, đồ sứ, cổ đồng rơi vãi tung tóe, tổn thất rất là thảm trọng.

Thường Hy từ từ tỉnh dậy, nghe được câu hỏi của Lệ Bình mà không nhịn được, nghẹn ngào nói ra: “Ta nào biết có chuyện gì xảy ra. Đang yên ổn cùng Lạc phi nói chuyện, ai biết Lạc phi giống như phát điên đẩy ta xuống đất. Ta hoảng quá dẫm phải chéo quần của mình ngã ngồi xuống đất, nếu không phải các ngươi tới kịp thời thì… Chỉ sợ… Chỉ sợ ngay cả cánh cửa này ta cũng không ra được nữa rồi…”

Thường Hy nói xong liền nhào vào trong ngực Lệ Bình mà khóc nấc lên. Thẩm Phi Hà nhanh chóng nhìn Thường Hy một cái, thấy bộ dáng nàng ta chật vật không giống như nói láo. Huống chi thân thể Thường Hy đang mang thai, không thể đem hài tử của mình ra đùa giỡn, cho nên… Quay đầu nhìn về phía Dương Lạc Thanh, trong lòng khẽ cắn răng nhưng trên mặt cũng không biểu hiện ra, chẳng qua chỉ ôn hòa nói: “Thái tử phi bị hoảng sợ nên cẩn thận bảo trọng, vạn vạn không thể tức giận nữa, nếu không đối với đứa nhỏ cũng không tốt!”

Đỗ Đình Phương sau khi nghe được chuyện ở biên cư


Disneyland 1972 Love the old s