ơng, Thường Hy đã cứu phu quân mình một mạng, lúc này thật sự đối với Thường Hy có vài phần cảm kích. Dù sao cũng không có mấy nữ nhân thích làm quả phụ. Huống chi thời điểm trước kia bất kể nàng hay Trường Tín vương đều đã gây không ít bất lợi cho Đông cung, người ta đã lấy đức báo oán thì mình cũng phải biết mà hành xử. Lần này trở về phu quân đã nói rất rõ với nàng, hắn sẽ không tranh giành ngôi vị Hoàng đế. Cho nên lần này khi Thường Hy đưa thiếp mời gặp mặt, nàng vốn mang chút tâm tư mà tới, bây giờ lại gặp tình cảnh như thế này thì đương nhiên đứng về phía Thường Hy rồi.
Tiêu Vân Trác nhất định sẽ đi lên ngôi vị Hoàng đế, đến lúc đó phu quân của nàng cũng sẽ có công hộ giá. Tiêu Vân Trác tuy nhìn thật lãnh đạm nhưng cũng không phải là người bạc tình bạc nghĩa, cho nên vinh hoa cả đời sau này nàng đương nhiên sẽ hưởng không hết. Vì thế, thép tốt thì gắn ở lưỡi dao, lòng trung thành cũng nên đúng lúc mà thể hiện. Đỗ Đình Phương lập tức đứng ra lên tiếng: “Lời này của Đông Lăng phi là không đúng rồi, có ai thích mình bị giật mình hù dọa? Trong bụng còn có thêm đứa nhỏ nữa, mặc dù không từng bước thận trọng nhưng cũng vạn phần để ý. Đang yên đang lành tự nhiên lại trở thành như vậy, nói thế nào cũng phải tra xét rõ ràng. Thái tử phi cũng không phải chỉ một người, Hoàng thượng đã nói rồi, trong bụng Thái tử phi có lẽ còn là tiểu Thái tử kế nhiệm. Khó trách có vài người lòng mang ghen tỵ, ngầm ra tay hạ độc thủ. Chúng ta tiến vào nhưng nhìn thấy rõ ràng, Lạc phi như thế nào cũng phải cho câu trả lời thỏa đáng. Thái tử phi độ lượng có thể không so đo, chỉ sợ chỗ Thái tử gia và Hoàng thượng cũng khó mà ăn nói, có phải không?”
Thường Hy giật mình trong lòng, không nghĩ tới lại gặp được một phen kinh hỉ như thế này. Đỗ Đình Phương uống lộn thuốc hay sao mà lại đứng bên phe nàng? Thật ra thì nàng cũng không trông mong các nàng nói tốt cho mình, chỉ cần bọn họ đem tình huống thật nói ra là tốt rồi. Bây giờ nhìn lại có lẽ là Trường Tín vương thân cận Thái tử gia cho nên Đỗ Đình Phương cũng gió chiều nào theo chiều ấy. Nghĩ tới đây nàng thở phào nhẹ nhõm một cái, có thêm trợ thủ so với thêm kẻ địch thì đương nhiên là tốt hơn.
Chẳng qua biểu hiện của Thẩm Phi Hà có chút khiến nàng ngoài ý muốn. Nàng vốn tưởng rằng nơi này người không có khả năng đối địch với nàng nhất chính là nàng ta, ai ngờ được nàng ta lại là người đầu tiên đến đỡ Dương Lạc Thanh. Bất kể là Đỗ Đình Phương hay La Thúy Yên làm vậy thì nàng đều không có gì bất ngờ, nhưng không ngờ đó lại là Thẩm Phi Hà. Lại nhớ lại những lời nàng ta vừa nói ban nãy, tựa hồ là có ý tứ bao che, tựa hồ lại như ám chỉ nàng thiếu thận trọng nên mới xảy ra sự việc như vậy…
Trong khi mọi người còn đang tranh cãi thì bỗng nhiên Tiêu Vân Trác giống như một cơn gió vọt bay vào, ngay sau đó thanh âm Thái tử giá lâm của tiểu thái giám đằng sau mới truyền đến. Tiêu Vân Trác từ tay Lệ Bình nhận lấy Thường Hy, ôm nàng vào trong ngực dịu dàng hỏi: “Nàng làm sao vậy? Có thấy chỗ nào không ổn không?”
Ánh mắt mọi người đồng loạt trợn lên. Ai cũng không ngờ rằng một Thái tử gia từ trước đến nay vốn lạnh như băng lại cũng có một mặt nhu tình như vậy. Thường Hy dựa vào trong lồng ngực Tiêu Vân Trác, âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Mặc dù nói nàng hoàn toàn có thể đối phó với Dương Lạc Thanh nhưng nàng đang đóng vai người bị hại, vẫn phải có một người danh chính ngôn thuận ra mặt vì nàng.
Nghĩ đến đây nàng càng tỏ ra điềm đạm đáng yêu, nghẹn ngào mà không thốt lên lời, tựa hồ như chịu bao nhiêu đả kích. Mặt băng của Tiêu Vân Trác lập tức thăng cấp. Lệ Bình đứng cách hắn gần nhất, chỉ cảm thấy tóc gáy dựng đứng cả lên, theo bản năng lùi về phía sau một bước, đang muốn nói chuyện thì Đỗ Đình Phương lại giành lên tiếng trước. Chỉ thấy nàng ta căm phẫn nói: “Thái tử gia cuối cùng đã tới. Ngài mà không tới chỉ sợ hôm nay Thái tử phi sẽ phải chịu bao nhiêu ủy khuất. Ngài cũng đừng trách ai, có trách thì trách bụng Thái tử phi quá tốt, Hoàng thượng lại dùng lời vàng ý ngọc hứa hẹn cho kim tôn ngôi vị tiểu Thái tử, có vài người liền kiềm chế không được. Bụng mình không có tiền đồ lại cố tình đi gieo họa cho người khác, thật là khiến người ta chán ghét!”
Thường Hy nghe được Đỗ Đình Phương nói mà trong lòng đã muốn cười nghiêng ngả. Cái miệng khắc bạn kia cuối cùng cũng nói được tiếng người rồi, chỉ có điều lần này là tấn công kẻ địch của nàng chứ không phải nàng. Thường Hy mừng rỡ xem náo nhiệt nhưng vẫn như cũ nằm trong ngực Tiêu Vân Trác không nói một lời, ríu rít nghẹn ngào. Thật ra nàng cũng không có khóc mà chỉ giả khóc cho nên đem mặt giấu đi. Nàng chỉ sợ người khác trông thấy được nàng đang cười, tránh cho vui quá hóa buồn, cho nên cũng chỉ biết trốn trong lòng Tiêu Vân Trác. Nhưng càng như vậy người ngoài xem vào lại cảm thấy giống như nàng phải chịu bao nhiêu uất ức.
Trong cung này có ai là không biết được Thường Hy là người có thù tất báo thế nào, người ăn thiệt thòi trên tay nàng cũng không ít, nhưng lại chưa từng thấy bộ dáng nàng uất ức như vậy. thời điểm làm thượng nghi