Người khác sợ nàng ta nhưng nàng không sợ. Muốn bảo nàng vẫy cái đuôi đi nịnh hót nàng ta ư, trực tiếp tìm chết đi!
Đỗ Đình Phương trông thấy vậy liền vội vàng gọi lại Lệ Bình, cũng nhanh chóng nối gót mà đi. Trước khi đi mặc dù không nói gì nhưng cũng ném cho Dương Lạc Thanh một cái liếc trắng. La Thúy Yên mặc dù không thích đi cùng với Lệ Bình nhưng cũng không muốn ở cùng một chỗ với Dương Lạc Thanh, chỉ cười lạnh một tiếng rồi cũng phất tay áo bỏ đi.
Chỉ còn lại một mình Thẩm Phi Hà ở lại, quan sát một lượt trong phòng, khẽ cau mày rồi thản nhiên nói: “Đi vào nói chuyện đi. Nơi này sai cung nhân dọn dẹp một chút, chỉ sợ Hoàng thượng một hồi nữa sẽ đến, nhìn thấy cảnh này cũng không phải là điều tốt.”
Dương Lạc Thanh gật đầu một cái, nhìn Dứu Vân nói: “Quét dọn sạch sẽ nơi này. Bảo Họa Sắc dâng trà.”
“Dạ, nô tỳ đi ngay.” Dứu Vân không dám trì hoãn. Tâm tình chủ tử không tốt, nàng cũng không muốn trở thành vật hy sinh, chỉ có thể nhanh nhẹn một chút, nên làm cái gì thì làm cái đó đi.
Dương Lạc Thanh và Thẩm Phi Hà vào trong nội thất, ngồi trên giường lớn gần cửa sổ. Thẩm Phi Hà khẽ nhăn mày, cẩn thận quan sát Dương Lạc Thanh rồi mới lên tiếng: “Ngươi rốt cuộc có động thủ hay không?”
Dương Lạc Thanh hừ lạnh một tiếng, đang muốn nói chuyện thì Họa Sắc vén rèm đi vào, cầm trong tay là một khay trà nhỏ. Dương Lạc Thanh liền dừng lại không nói nữa, chờ cho Họa Sắc đi ra rồi mới lên tiếng: “Ta cũng không phải kẻ ngu, biết cục thịt trong bụng nàng ta được vạn người chú mục, làm sao lại dám hành động sơ suất đây?”
Khóe miệng Thẩm Phi Hà khẽ nhếch lên, nói: “Vậy theo ý của nương nương là tất cả đều do Thường Hy làm?”
“Là ta coi thường nàng, không nghĩ nàng còn có thể sử dụng biện pháp như vậy. Thật khiến ta ứng phó không kịp!” Dương Lạc Thanh xoa xoa thái dương nói. Lần này đúng là thua thiệt lớn.
Ánh mắt Thẩm Phi Hà nhìn Dương Lạc Thanh lóe lên một tia chán ghét, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Ta đã sớm dặn dò qua nương nương, mọi chuyện không nên làm quá đà, có chừng mực là đủ. Nhưng nương nương cũng không đem lời nói của ta để vào tai, thời gian này ỷ vào được Hoàng thượng sủng ái mà làm những việc khiến người khác ghi hận. Huống chi… Hoàng thượng cũng không phải là người hồ đồ, có một số việc ngài nhìn thấy trong mắt nhưng cũng không nhất định sẽ nói ra miệng. Hôm nay Vi An vương phi giúp đỡ Thường Hy là điều bình thường, nhưng Trường Tín vương phi và Hải Hà vương phi cư nhiên cũng giúp Thái tử phi nói chuyện. Nương nương có nên xem lại phương thức làm việc của mình hay không?”
Dương Lạc Thanh nhìn Thẩm Phi Hà lạnh lùng nói: “Đông Lăng vương phi là đang chỉ trích bổn cung có phải không?”
Thẩm Phi Hà thấy được Dương Lạc Thanh không vui cũng chỉ cười nhẹ một tiếng mà nói: “Mưu đồ đại sự sao có thể chỉ quan tâm đến chút lợi nhỏ này? Vì hả giận ngươi kết thù với người trong hậu cung thì có ích lợi gì? Nương nương là người thông minh, hiện tại Thái tử phi trở về, ngươi không phát giác ra hậu cung đã thay đổi hướng gió rồi à?”
“Chẳng nhẽ ta lại sợ Ngu Thường Hy hay sao? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để nàng ta nắm mũi dẫn đi.” Khóe mắt Dương Lạc Thanh lóe lên một tia ngoan lệ. Ngu Thường Hy… Cuối cùng ta và người vẫn đứng trên một đài đối lập.
Thẩm Phi Hà nghe được lời nói không cam lòng của Dương Lạc Thanh, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Xem ra nàng phải khuyên phu quân của mình nên tính toán thêm một phương án khác, không thể đem tất cả kỳ vọng đặt ở bên này. Nhớ tới lời sáng nay Tiêu Vân Triệt nói với nàng, Thẩm Phi Hà ngẩng đầu nhìn Dương Lạc Thanh nói: “Tần thái hậu phóng hỏa tự thiêu, chuyện này chắc ngươi cũng biết. Tần thái hậu là ai, ngươi so với ta còn rõ ràng hơn nhưng hôm nay lại rơi vào kết cục như vậy. Ngươi nên thu liễm lại lòng khinh thường của mình, nhìn lại bản thân một chút đi!”
Thẩm Phi Hà nói xong liền đứng dậy.
“Ta không ở đây thêm nữa. Có chuyện gì cứ theo cách cũ mà liên lạc. Ta nhắc nhở thêm một lần, ngàn vạn lần không nên trêu chọc Ngu Thường Hy, trong kế hoạch của chúng ta, nàng ta là một người không thể nắm chắc. Đây là lời vương gia muốn ta chuyển cho ngươi, ngươi phải nhớ kỹ.”
Lệ Bình sau khi ra khỏi Hương chỉ cung cũng không có về mà trực tiếp đến Đông cung. Trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng rất muốn cùng Thường Hy nói chuyện một lát. Hai người ngồi ở gian phòng của Thường Hy lúc còn làm thượng nghi ở tây điện. Trong phòng vẫn bài trí trang nhã như ngày xưa. Triêu Hà dâng trà lên xong liền lui xuống, đứng canh ngoài cửa ngăn người khác đến làm phiền.
Nghe Thường Hy nói xong những chuyện nàng đã trải qua ở biên ải, Lệ Bình đúng là không tin nổi vào lỗ tai mình nữa, ánh mắt nhìn Thường Hy cũng trở nên kỳ lạ, lắc đầu thở dài nói: “Cũng may ngươi có lá gan lớn, nếu là người khác chỉ sợ đã bị hù chết. Chớp mắt một cái ngươi đã biến thành thần nữ hộ quốc, nhớ tới một hồi mới vào cung kia thật đúng là như vừa trải qua một giấc mộng.”
Thường Hy than nhẹ một tiếng, nói: “Đúng vậy. Thời điểm trước kia ta cũng không biết mình là cái gì mà thần nữ hộ quốc. Hôm nay ngũ t
