Polaroid
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328150

Bình chọn: 8.5.00/10/815 lượt.



“Người Thần tộc không tham gia vào sự phân tranh của Lục giới, huynh

biết không?” Nàng xen ngang lời hắn , tiếp tục nói: “Dù huynh có nói thế nào, ta cũng không thể xen vào chuyện này!”

Cố Thiên Phàm sửng sốt, vẻ mặt càng tức giận: “Tiểu Anh, cô…. cô quả

thật định khoanh tay đứng nhìn sao? Cô có biết bên ngoài giờ đã như thế

nào rồi không?”

“Chuyện của Tiên giới, hãy để Tiên giới xử lí!”

“Tiểu Anh, sao cô có thể như thế?” Cố Thiên Phàm lớn tiếng nói “Cô có biết lúc cô lần đầu thức tỉnh, khí âm tà được giải thoát kia đã xông

vào Lục giới. Rất nhiều vị tiên đã bị thương, mất hết đạo hạnh, lại thêm Ma giới tấn công, lúc này Tiên giới không thể chịu nổi thêm tổn thương

nào nữa!”

“Khí âm tà?” Lòng nàng nặng nề, tiến lên một bước “Chẳng phải ba cỗ phong ấn khí âm tà kia đã bị Ân Hoài Đan hấp thu rồi sao?”

“Hắn đã bị phế bỏ tu vi, không còn khống chế nổi sức mạnh to lớn như

thế!” Cố Thiên Phàm thở dài một tiếng “Luồng sát khí kia lúc này đã

thoát khỏi cơ thể hắn, một ngày nào đó có thể xuyên đến tận Lục giới!”

Lòng nàng lập tức rối loạn, vốn cảm thấy chuyện hai giới Tiên Ma, dù

Tiên giới không đông người, cũng không đến mức phải đến Thần sơn tìm

nàng. Hóa ra không chỉ là chuyện Tiên Ma tranh nhau đơn giản như thế,

nguyên nhân chân chính đều là vì Ma Thần.

Tay nàng nắm chặt, nàng chỉ muốn có một cuộc sống bình yên thôi, sao lại không chịu tha cho nàng?

“Tiểu Anh, chỉ mình cô có thể đối phó khí âm tà kia, nếu cô không đi, Tiên giới sẽ….” Mi tâm Cố Thiên Phàm đã nhíu chặt, lại như nhớ đến điều gì, sắc mặt càng nặng nề: “Cho dù cô không nể mặt ta, cũng nên nể mặt

sư phụ…. Chưởng môn nói, nếu không phải vì cô, người cũng sẽ không….”

“Thiên Phàm!” Viêm Phượng vốn đang trầm mặc đột nhiên lớn tiếng nói, vẻ mặt như bối rối, như đang lo lắng điều gì.

Sắc mặt Anh Lạc hơi đổi, nhìn về phía Cố Thiên Phàm, mơ hồ cảm thấy lời nói hắn hơi khác thường, nhưng lại không hỏi gì.

“Chưởng môn nói…. chỉ cần cô thức tỉnh hoàn toàn trở thành Thiên Đế,

cô có thể tinh lọc tất cả khí âm tà, cứu lấy thiên hạ!” Cố Thiên Phàm

tiếp tục nói.

Ý hắn là muốn nàng giải hết phong ấn trên người sao? Không sai, với

sức mạnh của nàng giờ đây, chỉ cần nàng muốn, phong ấn có thể giải bất

cứ lúc nào.

Chỉ là…. trở thành Thiên Đế chân chính, đây là điều nàng muốn sao?

Tình cảnh thức tỉnh hôm đó, nàng vẫn nhớ rõ. Trở thành Thiên Đế chân

chính, chính là không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì, chỉ vì tiêu diệt

Ma Thần mà tồn tại?

Nàng hơi sợ hãi, quay đầu nhìn Lục hoa đang nở rộ trên đất, bị gió

thổi qua nên hơi cong đi. Tâm tình nàng cũng như đóa hoa kia, thật rối

loạn.

Một lúc lâu sau, nàng mới nhàn nhạt lên tiếng: “Huynh trở về trước đi, chuyện này ta sẽ suy nghĩ!”

“Tiểu Anh!” Hắn còn muốn nói gì nữa, Viêm Phượng lại bước đến kéo

hắn, lắc lắc đầu. Hắn cắn răng, lúc này mới thở dài một tiếng, xoay

người đi.

Bóng dáng hơi có vẻ tức giận kia, không hề quay đầu lại, biến mất ở con đường xuống núi.

Một lúc lâu sau….

“Viêm Phượng!” Anh Lạc im lặng một lúc lâu đột nhiên xoay người lại,

trên mặt đều là nét cười, nhìn xung quanh một chút, tùy ý mở miệng “Ta

đột nhiên cảm thấy…. Thần sơn có bốn người, hình như quá đông rồi! Có

lẽ… thiếu bớt một người cũng không sao đâu nhỉ?”

Sắc mặt Viêm Phượng lập tức trắng bệch, gấp gấp bước lên mấy bước “Tiểu thư, người trách Viêm Phượng…”

“Không phải!” Anh Lạc cắt ngang lời nàng, cười ha ha, kéo tay nàng

nói: “Ta không trách tỷ, ta chỉ muốn tạo cơ hội cho tỷ, chỉ thật lòng hi vọng tỷ mạnh mẽ. Đi theo ta chưa chắc đã là chuyện tốt, Cố Thiên Phàm…

là một người tốt!”

“Tiểu thư, ta không….”

“Ngày mai tỷ xuống núi đi! Cho như đây là…. lệnh của ta!”

“Thiên Phàm, con đã đến Thần sơn chưa?” Mộ Lãnh Liệt nhìn về phía sau lưng hắn, nghiêm giọng hỏi.

Sắc mặt Cố Thiên Phàm trầm xuống, ôm quyền trả lời: “Bẩm sư bá, đã vào nhưng…..”

“Người kia đâu?” Vẻ mặt hắn càng thêm gấp gáp, nhưng dù nhìn thế nào

cũng không nhìn thấy bất cứ bóng dáng nào theo Cố Thiên Phàm đến đây.

“Nàng… không đồng ý!” Hắn cúi đầu, hai hàng lông mày nhíu chặt lại.

“Vì sao?” Mộ Lãnh Liệt hoảng hốt, hỏi: “Con có kể tình trạng hiện nay của Tiên giới cho nàng biết không?”

“Đệ tử đã nói, nhưng nàng bảo cần phải suy nghĩ!”

“Suy nghĩ? Giờ này mà nàng còn suy nghĩ nữa sao!” Mộ Lãnh Liệt đi tới đi lui trong sảnh, vô cùng lo lắng, đột nhiên lại như nghĩ đến điều gì, tiếp tục hỏi: “Con có kể cho nàng nghe Tử Hân hiện giờ như thế nào

không?”

Cố Thiên Phàm nhíu nhíu mày, lắc đầu trầm giọng nói: “Không có, đệ tử cảm thấy sư phụ cũng sẽ không muốn cho nàng biết nên cũng không nói

ra!”

“Con…. con….” Mộ Lãnh Liệt nhất thời chán nản, chỉ vào người bên

dưới, vung mạnh tay nói: “Hồ đồ! Nếu con không kể việc này ra, sao nàng

chịu đến đây chứ? Con muốn nhìn sư phụ của con không thể hồi hồn lại

sao?”

“Nhưng nếu như sư phụ tỉnh lại….”

“Đó là nếu đệ ấy có thể tỉnh, lúc này đệ ấy tỉnh cũng không tỉnh được nữa, còn có thể phản đối gì chứ?” Hắn cắt ngang lời Thiên Phàm “Lúc này đây, việc làm cho đệ ấy tỉnh lại mới là việc quan trọn