g nhất!”
Cố Thiên Phàm cúi đầu, không nói! Không được nói chuyện của sư phụ,
đó là điều hắn đã ước định với Viêm Phượng để đi vào Thần sơn. Nếu giờ
đây Anh Lạc không muốn, hắn cũng đâu còn cách nào, chỉ là sư phụ….
“Ngày mai con lại đến Thần sơn lần nữa, dù làm cách nào, cũng phải mời ‘Thiên Đế’ đến, biết không?”
Cố Thiên Phàm sửng sốt, khóe môi giật giật như muốn nói điều gì, nhưng vẫn không thể mở miệng, quy củ ôm quyền đáp “Dạ!”
Mộ Lãnh Liệt phất phất tay “Lui xuống đi!”
Lúc này hắn mới xoay người ra khỏi sảnh, chỉ là hàng chân mày vẫn luôn nhíu chặt, không ngừng than thở rời khỏi tiền sảnh.
========================================
Nơi Thần sơn, Anh Lạc đứng thẳng người trong phòng, nhìn chằm chằm
chậu nước, vẻ mặt chăm chú, không hề chớp mắt. Mi tâm nàng vẫn không
ngừng nhíu chặt, vẻ mặt phức tạp, đứng yên một lúc lâu cũng chưa từng
nhúc nhích.
Một vài tiếng bước chân trầm ổn từ ngoài phòng truyền đến, có vẻ như
sắp đẩy cửa bước vào. Lúc này nàng mới tỉnh táo lại, phẩy nước vào mặt,
vốn là mặt nước tĩnh lặng, lúc này dập dìu gợn song, hình ảnh bên trong
dần tản đi, chỉ còn bóng dáng bản thân nàng bên trong.
Cửa lập tức bị đẩy ra, nàng quay đầu lại, nét mặt tươi cười như hoa:
“Ca ca? Sao huynh lại đến đây, còn chưa đến lúc xem mạch mà, có chuyện
tìm muội sao?”
Nàng cười hỏi, liếc mắt nhìn về phía sau lưng hắn, còn có một người,
mặc áo xanh, gương mặt lạnh lùng giống hệt như trước, không bộc lộ cảm
xúc gì, nàng liền sáng tỏ.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên nhíu nhíu mày, như đang suy tính điều gì, rồi
lại tiến lên một bước, kéo nàng ngồi xuống bàn, suy nghĩ một lúc lâu mới nói: “Ta nghe nói…. muội để Viêm Phượng rời khỏi Thần sơn!”
Anh Lạc ngẩn người, tin tức truyền đi cũng nhanh thật, mới chỉ một
canh giờ thôi, đã biết rồi sao. Nàng quay đầu lại nhìn bóng người màu
xanh kia, à một tiếng thật dài, ngón trỏ không hề lưu tình chỉ thẳng về
phía kia: “À… Thanh Chi, huynh dám đi mách lẻo!”
Khóe môi Thanh Chi giật giật, như muốn giải thích điều gì, rồi lại
nhịn xuống không nói, chỉ quy củ đứng yên, khôi phục vẻ mặt vốn dĩ.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên kéo tay nàng xuống, thở dài: “Chuyện này, cho dù Thanh Chi không nói, ta cũng sẽ biết!”
Anh Lạc xem thường, nhếch môi, tiếp tục phóng mấy ánh mắt ai oán về phía Thanh Chi, huynh đợi đó cho ta!
Lúc này Miểu Hiên lại hơi lo lắng: “Lạc Nhi, ta biết muội sẽ không vô duyên vô cớ làm vậy, hơn nữa người này lại là Viêm Phượng! Muội muốn để nàng đi, cũng phải nói cho ta biết lí do chứ!”
“Muội thấy nàng thật phiền toái!”
“Lạc Nhi!” Giọng nói hơi tức giận.
Nàng lại chỉ cười ha ha nhìn hắn, đẩy đẩy ngón tay của hắn: “Viêm
Phượng là thánh thú của muội, đã theo muội từ nhỏ. Đây là trời sinh!
Nhưng tỷ ấy lại tu thành hình người, đã là người tất cả thất tình lục
dục…. Lạc Nhi chỉ cảm thấy, tỷ ấy cũng không phải là ngoại lệ.”
“Ý muội nói Viêm Phượng….” Hắn mơ hồ hiểu được hàm ý trong lời nói của nàng.
Nàng mỉm cười, hỏi ngược lại hắn: “Ca ca cảm thấy Cố Thiên Phàm thế nào?”
Miểu Hiên ngẩn người, nhất thời hiểu được dụng ý của nàng, chân mày dần giãn ra, khẽ nói: “Không có ấn tượng!”
“Muội lại cảm thấy hắn không tệ đâu!” Nàng cười tươi rói “Ít nhất là
rất phù hợp với cá tính lạnh lùng của Viêm Phượng, cũng không hề tỏ vẻ
lạnh băng như người nào đó!”
Ánh mắt nàng bắn thẳng về phía người nào đó đứng ngoài cửa, bắt đầu
lần trả thù đầu tiên, đáng tiếc công lực của đối phương quá sâu, không
thèm để ý sự khiêu khích của nàng. Ánh mắt nàng chuyển chuyển, lại
chuyển sang nhìn người đối diện mình “Ca ca, huynh cũng nên bắt chước
muội đi, sớm để cho Thanh Chi xuống núi!”
Quả nhiên, núi băng kia rốt cuộc cũng nứt, sắc mặt xanh mét, khuôn mặt bối rối, bật thốt lên: “Ta không đi!”
Khó có lúc Thanh Chi nói chuyện, nàng khẽ híp mắt, mặt mày hớn hở nhìn Thanh Chi đang đỏ mặt.
“Thanh Chi, ngươi lui xuống đi!” Miểu Hiên lập tức lên tiếng, giải
vây cho Thanh Chi, người kia nghe vậy liền hành lễ, đi như chạy trốn.
“Khoan….” Anh Lạc đứng lên, nàng còn chưa nói xong đâu, sao lại chạy nhanh như vậy, thật không công bằng.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên kéo tay nàng ngồi xuống, trầm giọng nói: “Muội chỉ muốn nói với ta mấy chuyện này thôi sao?”
Anh Lạc sửng sốt, chậm rãi ngồi xuống, nhếch môi, lật chén trà ngửa
lên, thuận tay rót hai chén trà, một chén đưa qua, một chén tự cầm trong tay, nhấp một ngụm.
“Ca ca, huynh cảm thấy thân thể muội hiện tại ra sao?” Nàng khẽ hỏi.
Hắn nhíu nhíu mày “Tạm được!:
“Vậy tức là tốt rồi?” Nàng tiếp tục nói, lại duỗi tay phải ra, cuộn
tay áo lên “Ca ca giúp muội xem thử đi, thử xem muội có tốt chưa?”
Hắn nghe lời bắt mạch cho nàng, từ sau khi trở về Thần sơn, mạch của
nàng không hề có sự khác thường nào: “Mạch vững vàng, muội không sao
cả!”
Nàng thở phào, cười ha ha “Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Ca ca nói xem, muội có thể…. luôn luôn được như vậy không?”
Miểu Hiên dừng một chút, mơ hồ cảm thấy nàng muốn nói chuyện gì, nên mới hỏi như thế “Nếu cứ tiếp tục như hiện nay thì được!”
“Vậy thì tốt rồi!” Nàng thu tay lại, cái miệng nhỏ lại nhấp m