Ring ring
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328012

Bình chọn: 9.5.00/10/801 lượt.

rong mắt chỉ toàn mê mang.

Hắn khẽ cười, càng ôm chặt nàng, khẽ chạm vào sợi tóc trên trán nàng “Ca ca…. chỉ muốn ôm muội mà thôi!”

Ôm? Mọi chuyện vừa xảy ra ban nãy chỉ vì hắn muốn ôm nàng thôi sao? Nàng cứ tưởng…. cứ tưởng….

Nàng như nghĩ đến điều gì, gương mặt vốn đã đỏ lại càng thêm đỏ. Nàng vùi đầu vào lòng hắn, thở gấp, toàn thân như không còn chút sức lực

nào.

Nàng muốn túm chặt lấy áo của hắn, lại chỉ còn đủ sức cúi đầu, mặt vẫn đỏ, trông rất đáng yêu.

“Ca ca nếu làm….. Lạc Nhi cũng không cảm thấy có gì không đúng!”

Nàng muốn nói mình đã nghĩ thông suốt từ lâu rồi, hai người là phu thê,

không việc gì phải băn khoăn cả.

Hắn đưa tay vuốt tóc trên trán nàng, khẽ nói: “Lạc Nhi, không sợ sao?”

“Không sợ!” Nàng lắc đầu.

“Sao vậy?”

“Bởi vì, đó là ca ca mà!” Nàng nói như đó là chuyện dĩ nhiên, bởi vì

đó là hắn, nên nàng không có lí do gì phải sợ hãi cả, không phải sao?

Hắn ngẩn người, lại nhếch nhếch môi “Đúng vậy, bởi vì là ta!” Tay

siết chặt, lại càng ôm nàng gần hơn “Xem ra Lạc Nhi quả thật rất tin

tưởng ta, cho nên vừa rồi… không hề khẩn trương chút nào sao?”

Anh Lạc cười cười, vẫn đáp câu kia “Bởi vì là ca ca mà!”

Hắn không trả lời, trong phòng liền yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, hắn lại như lơ đãng nói.

“Lạc Nhi, muốn cứu…. Mộ Tử Hân sao?”

Trái tim nàng run lên, quả nhiên hắn đã thấy, nàng gấp gáp giải thích “Ca ca! Ta cũng không phải vì hắn mới quyết định như thế. Chỉ là vì Cố

Thiên Phàm đến đây, nên ta mới muốn xem thử tình trạng hiện nay của Bạch Mộ. Không ngờ….”

“Muội không muốn thiếu nợ ai, chỉ khi phong ấn được giải hoàn toàn,

muội mới có thể trả nguyên thần cho hắn. Hơn nữa, diệt trừ Ma Thần vốn

là chuyện muội nên làm, coi như…. nể mặt hắn! Cũng không phải là vì….”

“Ta biết!” Hắn cắt ngang lời nàng, cũng không để ý nàng đang gấp gáp

giải thích, chỉ cười, khẽ vỗ về gương mặt đỏ ửng của nàng, ánh mắt đột

nhiên trầm đi, tay lưu luyến trên mặt nàng, nhìn nàng chằm chằm không

chớp mắt, cứ như muốn khắc sâu dáng vẻ của nàng vào trong tim.

Ngực nàng lại đau nhói, lại là vẻ mặt này. Tại sao tối nay hắn luôn

lộ ra vẻ mặt này, cứ như đã thỏa mãn vô cùng, không còn gì chờ mong thêm nữa, cứ như muốn siêu thoát.

“Lạc Nhi, có thích ca ca không?” Hắn đột nhiên hỏi.

Anh Lạc ngẩn người, chớp mắt mấy cái, muốn nhìn rõ gương mặt hắn, trước mắt lại dần mờ đi, toàn thân cũng không còn sức lực.

“Thích!”

Hắn cười đến nhếch cả lông mày, cười đến đất trời cũng như phai nhạt. Hắn cúi đầu cụng vào trán nàng, cứ như muốn nàng đảm bảo: “Thích hơn….

bất kì ai chứ?”

“Ừm!” Nàng lại gật đầu, mí mắt đột nhiên nặng nề, bóng dáng Miểu Hiên dần dao động, nàng cố sức mở to mắt, nhưng vẫn không ngăn được cơn

choáng váng.

“Lạc Nhi, có từng oán hận ca ca không?”

Hắn muốn nói đến chuyện đã phong ấn trí nhớ của nàng sao? Nàng lắc

mạnh đầu, nhưng lại không có sức lực, lắc nhẹ hai cái rồi dừng lại “Ca

ca làm tất cả… đều là vì Lạc Nhi!”

“Như vậy nếu sau này ca ca có làm chuyện gì thì sao? Lạc Nhi cũng sẽ không oán hận ta chứ?”

“Ừm!” Đầu nàng càng ngày càng choáng váng, mí mắt cũng dần khép lại.

Hắn lại cười đến vô cùng thoải mái, nhìn gương mặt nàng, gằn từng chữ một: “Lạc Nhi, hãy nhớ kĩ những lời hôm nay muội đã nói!”

Anh Lạc sửng sốt, trong lòng càng thêm bối rối, mơ hồ cảm thấy hắn

muốn làm gì, muốn túm lấy tay hắn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại không còn

sức lực, chân mày nàng liền nhíu chặt, ra vẻ tức giận.

Miểu Hiên đưa tay xoa lông mày nàng “Đừng cau mày, ca ca hi vọng Lạc

Nhi vĩnh viễn vui vẻ!” Sau đó, hắn lại nghiêng người, khẽ hôn một cái

lên môi nàng, thương tiếc nói: “Lạc Nhi muốn, ca ca sẽ giúp muội. Thế

nhưng…. Lạc Nhi phải sống sót!”

Hắn khẽ nở nụ cười, cười như ánh trăng, thánh khiết đến mức khiến

người ta không dám nhìn thẳng. Cơn đau nhói trong lòng nàng lại càng

tăng thêm, nụ cười kia, quá chói mắt, quá rực rỡ, khiến nàng đột nhiên

cảm thấy hoảng hốt.

“Ca ca….”

Hắn không đáp, chỉ thấy hắn đột nhiên kéo tay nàng, dán chặt vào lòng bàn tay mình, miệng khẽ đọc.

“Vạn vật vốn từ một gốc, đưa linh hồn quay về hư không….”

Chú ngữ này….

Hắn muốn lấy Thiên Kiếm?

Hắn vừa đọc xong, một ánh sáng chói mắt lập tức phát ra từ lòng bàn

tay cả hai, chiếu sáng cả gian phòng. Một thanh trường kiếm tỏa ra ánh

sáng dần bay lơ lửng trong phòng.

“Ca ca, tại sao…” Nàng vốn muốn hỏi, vì sao lại gọi Thiên Kiếm ra?

Nhưng trước mắt nàng lại vô cùng mơ hồ, tất cả đều như càng lúc càng xa, ý thức của nàng đang dần tan rã. Nàng đột nhiên nhớ đến thứ lành lạnh

ban nãy trôi tuột vào miệng mình, nàng nhìn thẳng về phía hắn “Ca ca hạ

chú pháp với muội?”

Miểu Hiên không trả lời, chỉ nở nụ cười, kéo tấm chăn qua, cẩn thận

đắp lên người nàng. Hắn đứng dậy xuống giường, muốn đi đến cầm lấy kiếm.

Không ngờ, hắn lại bị nàng túm lấy “Ca ca, trả lời muội…. huynh muốn

làm gì?” Lòng nàng căng như dây đàn, cố giữ mình tỉnh táo, nhưng lại

càng lúc càng không thể chống đỡ được. Nàng cố sức chống cự, còn muốn

dùng Thần lực, lại bị một sức mạnh nào đó ngăn lại, cảm giác choáng váng lại càng tăng.

Nàng r