XtGem Forum catalog
Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327970

Bình chọn: 7.5.00/10/797 lượt.

g đầu Ân Hoài Đan chợt hiện lên

điều gì, hắn suy nghĩ rồi như bừng tỉnh: “Chẳng lẽ…. ngươi sử dụng Phong Hồn Ấn? Chẳng lẽ… một nửa phong ấn khác của Thiên Đế, chính là linh hồn của ngươi?”

Miểu Hiên không đáp, Ân Hoài Đan lại càng khẳng định ý nghĩ trong lòng.

Khó trách, khó trách nơi này khí lạnh ghê gớm như thế cũng không thể

làm hắn bị thương, thì ra linh hồn của hắn vốn không ở trong người hắn.

Nghĩ đến đây, Ân Hoài Đan lại nhìn Thiên Kiếm trong tay hắn, trong

mắt hiện lên ý cười, thay đổi thái độ, cười âm hiểm nói: “Tốt thôi, ta

đồng ý với ngươi, chỉ cách cho ngươi. Phải nói…. đây vốn là cấm pháp của Thần tộc ngươi, hôm nay coi như là ‘vật gì cũng có chỗ dùng’ vậy! Chỉ

là…. ngươi đừng quên, nếu như tích tụ lại bốn phong ấn mang khí âm tà,

ngươi sẽ trở thành Ma Thần chân chính, đến lúc đó, Tiên giới sao có thể

bỏ qua cho ngươi?”

“Không cần ngươi nhắc! Ta tự biết cách!”

“Cách?” Hắn hừ lạnh “Chỉ sợ lúc ấy, kẻ đầu tiên muốn giết ngươi, chính là muội muội quý giá của ngươi thôi!”

Sắc mặt Miểu Hiên trầm xuống, nhưng vẻ mặt vẫn kiên định, không có vẻ đổi ý.

Ân Hoài Đan hừ lạnh, ánh mắt khẽ híp thành một đường nhỏ, lóe ra ánh

sáng âm trầm “Thà rằng hồn tiêu phách tán cũng chỉ để đổi lấy an nguy

của nàng, ngươi cho rằng làm vậy, đáng sao?”

“Có đáng hay không, không cần ngươi quan tâm!” Miểu Hiên lạnh giọng

đáp, giương kiếm chém qua, xiềng xích lập tức đứt gãy, Ân Hoài Đan ngã

xuống đất, hắn đã bị phế đi tất cả tu vi, lúc này cũng chỉ là một người

phàm mà thôi.

Chỉ là kẻ kia vẫn mang đầy tà khí, hệt như trước, phủi tay đứng dậy

“Tất nhiên ta không quan tâm mấy thứ này, điều ta quan tâm chính là….”

Ánh mắt hắn như lạnh đi, tràn đầy căm hận “Chính là…. Thần tộc các

ngươi, lúc nào thì tuyệt hậu! Bản thân ngươi tự đi chịu chết, sao ta lại không thành toàn cho ngươi chứ!”

“Đi!” Miểu Hiên biến sắc, không thèm quan tâm đến mấy lời nói đắc ý của hắn, xoay người đi.

Lúc này Ân Hoài Đan cũng mang vẻ mặt âm hiểm cười đi theo.

“Lạc Nhi, sao con lại xem quyển sách này? Đây là pháp thuật cấm!”

“Mẫu thân, cái gì là Phong Hồn Ấn?”

“Phong Hồn Ấn? Đó là phong ấn mạnh nhất thế gian này, cần phải có sức mạnh ý chí thật lớn mới có thể thành công, trừ phi là bất đắc dĩ

mới có thể sử dụng thứ này, nếu không….”

“Như thế nào là sức mạnh ý chí mạnh mẽ?”

“Như Thần lực của chúng ta, hoặc là…. cả linh hồn. Aizzz! Lạc Nhi không cần biết mấy thứ này, nội dung trong sách đều là điều cấm, con

biết chưa?”

“….Dạ!”

“Ca ca, chúng ta đi đâu vậy?”

“Đi đến nơi…. không còn ai có thể làm muội bị thương!”

“Mẫu thân cũng đi sao?”

“….Đương nhiên!”

“Ca ca! Huynh đang cầm gì vậy?”

“Lục hoa!”

“Sao nó lại có màu đỏ?”

“….Bởi vì nó có ý nghĩa riêng biệt, nên mới có màu đỏ như thế!”

“Ý nghĩa…. riêng?”

“Ta vốn định chờ muội lớn thêm một ít nữa, ít nhất là lúc…. cập kê! Ca ca sẽ tặng muội….”

“Tặng muội? Được, Lạc Nhi thích, nhưng Lạc Nhi muốn bây giờ cơ, tặng muội đi! Hu hu…. muội muốn mà!”

“…..Được được được, cho muội cho muội, ngay cả trái tim này…. đều cho muội luôn, có được không?”

Thì ra… thì ra…. lời của hắn chính là ý này.

Lục hoa! Lục hoa nàng luôn mang theo suốt ngàn năm, là do chính tay

hắn tặng nàng. Một cơn đau lòng mãnh liệt chợt ập đến, nàng mở to mắt,

một tay đè chặt lồng ngực, thở gấp, nhưng lại không cách nào ngăn lại

cảm giác đau lòng này.

“Tiểu thư!” Thanh Chi hoảng hốt, không ngờ nàng lại tỉnh dậy nhanh như thế.

Nàng vội vã lướt qua y, nhìn khắp nơi. Trong phòng không còn ai khác, cơn đau tận đáy lòng lại lan tràn.

“Nói cho ta biết, ca ca đâu?”

“Tiểu thư….” Trên mặt Thanh Chi hiện lên chút do dự.

“Ta tự đi tìm.” Nàng xuống giường, đầu vẫn còn hơi choáng, cố lắc lắc đầu muốn ra khỏi cửa.

Thanh Chi nhanh bước đến cửa, ngăn cản nói: “Tôn chủ ra lệnh, trước đêm nay, ngài không thể rời khỏi đây!”

“Huynh muốn cản ta?” Vẻ mặt Anh Lạc lạnh lùng, lần đầu tiên nói như với Thanh Chi với dáng vẻ như thế.

Y chau mày, nhưng không hề dời bước. Anh Lạc càng tức giận, tay lập

tức biến ra mấy lưỡi dao băng, phóng về phía y, lạnh lùng nói: “Tránh

ra!”

Thanh Chi vẫn cố chấp đứng đó: “Nếu tiểu thư muốn giết ta, Thanh Chi

sẽ không chống cự, chỉ là lúc này ngài tuyệt đối không được rời khỏi

đây. Đây là lệnh của Tôn chủ, thứ cho ta không thể cãi lời.”

“Lệnh?” Trái tim nàng càng đau đớn, hét lên: “Huynh có biết đây là

lệnh gì không? Tránh ra, dù hắn muốn làm gì, ta cũng phải đi ngăn cản

hắn!”

Mặc dù nàng nghĩ mãi không hiểu tại sao ca ca phải làm vậy, nhưng

tuyệt đối có liên quan đến nàng, hơn nữa, sự bối rối trong lòng nàng kia càng lúc càng mãnh liệt, cứ như…. cứ như chỉ cần nàng chậm một bước

thôi, nàng sẽ đánh mất tất cả.

“Tránh ra!” Nàng rống to, mấy lưỡi dao băng lại xuất hiện trên tay nàng.

Thanh Chi lại vẫn đứng yên đó, cứ như không hề nhìn thấy sự uy hiếp của nàng, y chau mày, chân không hề di chuyển một bước nào.

Thấy y không hề dao động, sắc mặt Anh Lạc càng lạnh lẽo, đột nhiên

thu hồi mấy lưỡi dao băng kia, áp vào bên cổ mình, khí băng hàn trên dao vừa đến gần, một dòng máu đỏ đã lậ