õ ràng đã có thể sử dụng Thần lực rồi, sao lại như thế?
“Ca ca… tại sao? Cho dù huynh gọi Thiên Kiếm ra…. huynh cũng không
thể dùng mà!” Hắn gọi Thiên Kiếm, chắc chắn có liên quan đến phong ấn
của Ma Thần, nhưng kiếm linh đã trở lại bên trong Thiên Kiếm, ngoài nàng ra, không ai có thể sử dụng nó.
Miểu Hiên quay đầu lại, nhìn nàng rõ ràng đã không thể chống lại chú
pháp, sắp ngất đi, nhưng vẫn cố muốn đáp án. Trái tim hắn run lên, đến
gần một bước.
Hắn kéo cánh tay không còn sức lực của nàng, chậm rãi thả lại trong
chăn. Hắn nghiêng người, nói nhỏ bên tai nàng: “Bởi vì…. Ta muốn Lạc Nhi còn sống, sống thật vui vẻ, chỉ cần là điều muội muốn, ca ca đều sẽ cho muội. Muội muốn Lục hoa, ca ca sẽ giúp muội hóa ra vô số khắp Thần sơn; muội rời bỏ tất cả phân tranh, ca ca liền ẩn cư ở Thiên Tích; muội muốn sức mạnh của Thiên Đế, ca ca…. cũng sẽ trả lại cho muội!”
Trả lại?
Trái tim nàng như bị nhéo chặt, nàng cố gắng mở to mắt nhìn hắn, sao lại là trả lại?
Thế nhưng hắn đã ngồi thẳng người, nụ cười bên khóe môi càng rực rỡ
hơn ánh sáng của Thiên Kiếm, càng chói mắt hơn. Hắn vươn ra hai ngón
tay, chạm lên trán nàng, một chuỗi ánh sáng nhu hòa liền hiện ra, cuối
cùng nàng không thể chống cự nữa, chìm vào bóng tối, bên tai vẫn còn
vang vọng tiếng của hắn, cũng chính là câu nói đoạn tuyệt tất cả.
“Bởi vì, ta…. chính là phong ấn của muội!”
=====================================
Nhìn người trên giường chìm vào giấc ngủ sâu, hô hấp dần trở nên vững vàng, hắn mới thu tay lại, trái tim đau nhức vô cùng, cứ như muốn lao
ra khỏi lòng ngực, hắn không kiềm được, phun ra một ngụm máu tươi, thân
thể muốn đứng thẳng cũng thật khó khăn.
“Tôn chủ!” Thanh Chi đã đứng chờ bên ngoài từ lâu, đẩy cửa vào. Nhìn
thấy vết máu trên đất, sắc mặt y lập tức trắng bệch, nhìn về phía Anh
Lạc trên giường, gấp gáp nói: “Tôn chủ, ngài mau giải chú pháp ghìm giữ
tiểu thư đi, ý thức của nàng chống lại chú pháp của ngài, cứ như vậy….”
“Không sao!” Miểu Hiên đáp, hít thật sâu cố gắng đè lại cơn đau trong cơ thể, một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Một lát sẽ tốt thôi! Nàng đã
ngủ, ý thức có thể chống chọi bao lâu chứ?” Quả nhiên, chỉ một lát sau,
cơn đau trong người hắn dần rút đi.
Hắn lại nhìn người trên giường một cái, quay đầu nhìn Thiên Kiếm vẫn
đang lơ lửng trong không trung, đứng dậy đi đến. Đột nhiên Thiên Kiếm
lại phát ra ánh sáng chói mắt, như muốn ngăn cản bất cứ kẻ nào đến gần.
Đây là kiếm của Thiên Đế.
“Cẩn thận!” Thanh Chi kêu to, hắn nhất định sẽ bị kiếm khí làm bị thương.
Miểu Hiên lại không dừng bước, khẽ nhíu mày, ngẩng đầu đi về phía
kiếm, cao giọng nói: “Thính Phong, ta biết huynh có thể nghe thấy ta,
lúc này đây, ta muốn đi diệt trừ uy hiếp cuối cùng của nàng, nếu huynh
đồng ý, hãy cho ta sử dụng.”
Lời vừa dứt, ánh sáng trên thân kiếm liền chậm rãi tan dần, bay đến
trước mặt Miểu Hiên, hắn đưa tay cầm chặt, rồi xoay người nói với Thanh
Chi: “Canh chừng tiểu thư, trước lúc hoàng hôn ngày mai, không được để
nàng rời khỏi nơi này một bước!”
Thanh Chi ngẩn người, hai hàng lông mày như chau thành một đường, một lúc sau mới gật mạnh đầu nói: “Dạ!”
Vực sâu tận cùng, đó là một vùng đất hoang vắng ngắt. Nghe đồn nơi đó quanh năm tràn đầy khí lạnh, khắp nơi đều là linh hồn tử vong của con
người. Chỉ có những kẻ mang tội nặng đến không thể tha thứ mới có thể bị nhốt ở một nơi như thế, mãi cho đến lúc linh hồn tiêu vong mới thôi.
Ân Hoài Đan chính là bị phong ấn ở một nơi như thế, lúc này hắn đang cười âm hiểm, nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mắt kia.
“Không ngờ kẻ đầu tiên đến thăm ta lại là ngươi!” Hắn mở miệng nói,
giọng nói khàn khàn, mặc dù bị xích đến mỏi mệt, nhưng vẫn cười thật lớn lối: “Cũng vừa hay, ngươi cũng là kẻ đầu tiên mà ta muốn nhìn thấy,
nhất là khi ngươi rơi vào tình cảnh thê thảm!”
Bóng dáng đối diện không nói, trong mắt chỉ toàn lạnh như băng, kiếm
trong tay vừa vung ra, nhất thời ánh sáng bao quanh bốn phía.
“Thiên Kiếm!” Ân Hoài Đan hoảng hốt, ánh mắt khẽ híp hỏi: “Tại sao
Thiên Kiếm lại ở trong tay ngươi? Sao ngươi có thể dùng kiếm?”
Miểu Hiên không đáp lời hắn, chỉ kề kiếm lên cổ hắn, lạnh lùng nói: “Nói cho ta biết cách hội tụ khí âm tà!”
“Khí âm tà?” Ân Hoài Đan sững sờ “Sao ngươi muốn biết cái này?”
“Không liên quan đến ngươi!” Hắn đáp, kiếm trong tay càng kề sát vào cổ người đối diện.
Ân Hoài Đan khẽ híp mắt, nhìn hắn một lúc lâu: “Cho ngươi biết thì ta có lợi gì? Chẳng lẽ ngươi sẽ thả ta sao?”
Ánh mắt Miểu Hiên đầy sát khí “Ta sẽ giúp ngươi chết thoải mái hơn!”
Ân Hoài Đan cắn răng, ánh mắt trầm xuống, vốn muốn cự tuyệt, lại đột
nhiên thấy hắn không hề có chút giả vờ, lòng nghi ngờ càng nặng. Bốn
phía đều tràn ngập khí lạnh, hắn ở đây đã nhiều ngày, linh hồn đã sớm bị tan đi không còn bao nhiêu, lồng ngực cứ như bị xé toạc ra, người đối
diện lại không hề bị ảnh hưởng.
“Ta tò mò, sao ngươi có thể vào đến tận đây, lại không hề bị gì?” Hắn nhăn mày lẩm bẩm.
Thấy đối phương không đáp, chỉ thấy khí lạnh xung quanh như cố ý
tránh xa hắn, không hề dính thân. Tron
