ột ngụm
trà, khóe môi nhếch cao, cười càng vui vẻ: “Ca ca nói vậy, muội liền yên tâm. Thật ra làm Thiên Đế cũng không có gì, ít nhất…. có thể sống!”
Chân mày hắn nhíu chặt, không trả lời, nắm chén trà nàng vừa đưa qua, nhìn biểu tình vui vẻ quá mức của nàng, trong lòng hơi bận tâm.
Nàng lại tiếp tục nói: “Trước kia Lạc Nhi có rất nhiều chuyện muốn
làm, nhưng vẫn chưa có cơ hội, lúc này thì có thể rồi, muội muốn làm gì
cũng được.”
“Thần lực của muội chỉ nên dùng một phần nhỏ thôi!” Hắn trầm giọng mở miệng.
“Ừm, Lạc Nhi biết rồi!” Nàng gật đầu “Thần lực của muội lúc mạnh lúc
yếu, sợ nhất là làm bị thương người khác. Lạc Nhi nhát gan, lại không
thích máu tanh, chỉ là…. cho dù muội không có thần lực, ca ca cũng sẽ
che chở cho muội đúng không?”
“Tất nhiên rồi!”
“Ha ha….” Nàng lại cười “Muội biết, Lạc Nhi luôn bướng bỉnh, ca ca
vẫn luôn nhường nhịn muội. Khi muội còn bé cũng thế, giờ đây cũng thế,
giống như lúc muội hái hết Lục hoa, nhét hết vào phòng huynh, huynh biết rõ muội cố ý, cũng không giận muội!”
“Người giận không phải là muội sao?” Hắn hỏi ngược lại.
Nàng sửng sốt, sau đó lại nở nụ cười, gật đầu nói: “Đúng đúng đúng,
muội giận, rất giận. Ai bảo huynh không thèm để ý Lục hoa của muội.”
Hắn lắc đầu không nói.
“Cho nên mới nói, ca ca lúc nào cũng chiều muội, dù Lạc Nhi có làm
việc gì ngu ngốc, ca ca cũng sẽ không giận muội đúng không?” Giọng nàng
trầm xuống, tựa như đang hỏi đùa, chỉ là hai tay lại siết thật chặt.
“Lạc Nhi…” Sắc mặt Miểu Hiên nặng nề, cuối cùng không nhịn được hỏi “Rốt cuộc muội muốn nói cái gì?”
Người đối diện lập tức sửng sốt, mới vừa rồi còn nói không ngừng, lúc này lại không nói tiếng nào, chỉ nhìn về một hướng nào đó, không có
tiêu cự, như đang do dự điều gì.
Một lúc lâu sau….
“Ca ca, huynh nói xem…. có thể giải toàn bộ phong ấn trên người muội không?”
Keng một tiếng, chén trà trong tay Miểu Hiên lập tức rơi xuống đất, vẻ mặt cưng chiều ban nãy, lúc này đã tái nhợt như tuyết.
Hắn quả nhiên tức giận!
“Muội biết, huynh lo cho muội, một nửa thần lực, muội đã không khống
chế nổi, nếu như giải hết….” Nàng nhìn hắn, vẻ mặt hơi bối rối, trầm
ngâm một lúc rồi nói: “Chỉ là, đây là sức mạnh của muội, muội có lòng
tin mình có thể hoàn toàn khống chế nó!”
Nàng cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, hắn lại như đang ngây dại, một lúc
lâu mới quay đầu nhìn nàng. Bên tai hắn như vang tiếng ong ong, nàng
đang giải thích nhưng hắn không nghe rõ câu nào.
Hắn lại đột nhiên nhớ đến, giờ đây nàng có thể sử dụng Thần lực rồi,
muốn giải nốt phong ấn còn lại, có thể dễ dàng làm được, chỉ cần nàng
muốn, nàng muốn….
“Ca ca, giờ đây khí âm tà không được phong ấn đã tràn xuống Lục giới, nếu chúng ta không quan tâm…. muội biết huynh lo cho muội, sợ muội mạo
hiểm, nên mới không để muội giải hết Thần lực.”
Mạo hiểm? Không, hắn cũng không sợ mạo hiểm, chỉ là….
Thấy hắn vẫn không nói, Anh Lạc tiến lên một bước, kéo tay hắn nói:
“Huynh lo lắng, nếu như muội giải phong ấn, sẽ như lần trước, mất hết ý
thức sao? Sẽ không đâu, lần trước là vì mẫu thân chết…. Ca ca, muội bảo
đảm, chỉ cần tinh lọc khí âm tà xong, muội sẽ không quan tâm chuyện Lục
giới nữa, có được không?”
Nàng như khẩn cầu nhìn hắn, giọng nói cẩn thận, như vô cùng sợ hắn
phản đối. Ánh mắt Miểu Hiên mê mang, lúc này mới dần bình tĩnh lại, tinh tế nhìn khuôn mặt nàng, bởi vì khẩn trương mà không hề chớp mắt.
Trái tim hắn chợt đau đớn, không hiểu là cảm giác gì, chỉ có thứ gì
như đang muốn trào ra ngoài, hắn mở miệng: “Lạc Nhi, muội muốn…. giải
phong ấn này đến vậy sao?”
Anh Lạc dừng một chút, như do dự, một lúc sau lại gật mạnh đầu.
Trái tim vốn đang đau đớn của hắn, như bị ngâm trong nước đá, trái tim như đóng băng, trong miệng đắng chát.
Một lúc lâu sau, hắn mới cẩn thận xoa mặt nàng, nhìn đôi mắt sáng
ngời của nàng, như không muốn bỏ qua bất cứ ánh mắt nàng, trái tim như
đau nhói, hắn hỏi từng chữ: “Nếu như….. ca ca chỉ cho muội chọn một, thế gian hoặc là ta, muội sẽ chọn gì?”
Anh Lạc sửng sốt, ngây người tại chỗ, ánh mắt trợn to, không rõ vì
sao hắn lại hỏi vậy, suy nghĩ một lúc lâu, mới nói: “Ca ca và thế gian
đều quan trọng!”
“Nếu như… chỉ có thể chọn một thì sao?” Hắn lại hỏi, ánh mắt càng gấp gáp.
Anh Lạc nhăn mày, càng khó hiểu, không có thế gian, sao có mình và
hắn, nếu không có hắn, thế gian này còn có ý nghĩa gì. Hai chuyện không
hề liên quan đến nhau, nhưng hắn đã hỏi thế, có liên quan đến việc giải
phong ấn của nàng sao?
“Ca ca, vì sao hỏi vậy?”
Bởi vì chỉ có thể chọn một mà thôi!
Gương mặt hắn hiện lên vẻ kích động, tay hắn siết chặt, muốn bật thốt lên, lại đột nhiên dừng lại. Bên tai lại vang lên tiếng mẫu thân ngày
đó: “Nếu có một ngày nó biết sự thật, con nghĩ nó có thể chịu nổi sao?”
Hắn lập tức sửng sốt, ánh mắt tinh tế lướt qua mặt nàng, bắt đầu từ
lúc nào, nàng ở trước mắt hắn cũng sẽ có biểu tình khó xử như thế này?
Đây không phải là điều hắn hi vọng nhìn thấy.
Lời đến bên miệng, đều hóa thành một nụ cười nhạt.
“Ca ca chỉ muốn hỏi muội…. muội quả thật…. đã hạ quyết tâm?”
Anh