nhìn vào trong, thấy bên trong không có bóng
người nhưng cả ba cũng không hề cụt hứng, vẫn nói cười quay ra ngoài, cho xe
chạy từ từ men theo Thái Hồ ngắm cảnh trong mưa. Trong làn mưa giăng mờ ảo, chỉ
có chúng tôi đi trên con đường vòng quanh hồ. Xung quanh bốn bề yên tĩnh, hiếm
hữu lắm mới có một chiếc xe chạy qua nhưng đều lao đi vun vút. Thấy xe chúng
tôi chậm rãi đi vòng quanh hồ, chắc mọi người đều nhìn chúng tôi bằng những cái
nhìn kỳ dị.
Cuối cùng chúng tôi tìm đến một tiệm ăn nằm ngay bên hồ, bước vào sảnh lớn, chỉ
có ba người chúng tôi cười nói đòi gọi món. Các nhân viên phục vụ trong tiệm ăn
đều nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kinh ngạc. Thời tiết này cũng có người đến tiêu
khiển, lại còn mang theo một đứa trẻ, chắc chắn họ sẽ nghĩ chúng tôi điên rồi.
Kết quả là chúng tôi đã gọi một bàn đầy ắp đồ ăn, cũng khổ thân họ đã phải bận
rộn phục vụ ba vị khách lẻ như chúng tôi.
Đây không phải là lần đầu tiên ăn ba món đặc sản của Thái Hồ: cá trắng, tôm
trắng và cá ngần, nhưng không hiểu sao lại thấy lần đó ăn rất tuyệt, hương vị
thơm ngon vô cùng, Tôm trắng chỉ to hơn ngón tay một chút, phải bóc vỏ cẩn
thận. Ba chúng tôi cắm đầu bóc, tôi nhét con tôm mình vừa bóc vào miệng Mạt
Lợi, Sở Thừa nhét con anh vừa bóc vào miệng tôi. Thấy chúng tôi làm vậy, Mạt
Lợi nghĩ một lát rồi đưa con tôm đang bóc nham nhở vào miệng Sở Thừa. Anh cũng
không chê con tôm bị bóc không còn nhìn ra hình dạng ban đầu mà ăn rất ngon
lành.
Bàn chúng tôi đặt cạnh cửa sổ, ngoài trời mưa như trút nước, Thái Hồ chìm trong
làn mưa trắng xóa nhưng trong mắt tôi, mọi thứ đều đẹp biết bao, cảnh vật xung
quanh thật tuyệt. Nếu bảo tôi ước gì, tôi chỉ ước rằng những ngày tháng như thế
này có được nhiều hơn, nhiều hơn nữa, dài hơn, dài hơn nữa.
Chuyện cách đây một tuần mà sao tôi cứ ngỡ như cả thế kỷ trước? Tôi đứng thẫn
thờ trước cửa siêu thị, bỗng dưng rất muốn gặp anh. Nếu nói đây không phải tình
yêu thì cái gì mới là tình yêu? Sở Thừa, giây phút này, lòng anh cũng rất đau
khổ đúng không? Nghĩ đến việc không được ở bên người mình yêu lúc muốn, nỗi
niềm này sẽ không thể có gì bù đắp được.
Quay về nhà, mẹ đưa điện thoại di động cho tôi: “Này, reo từ lâu lắm rồi, con
đi đâu vậy?”.
Tôi mở ra xem, có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Sở Thừa. Ngần ngừ một lát, tôi
vẫn gọi lại, điện thoại gần như được thông ngay, “Lưu Bạch! Em đã hứa sẽ không
từ chối điện thoại của anh mà”, giọng anh gấp gáp, thậm chí tỏ ra hơi ấm ức.
“Em xin lỗi, vừa nãy em ra ngoài, không mang máy”, tôi nhẹ nhàng giải thích.
Anh cũng nói giọng nhẹ hơn: “Hôm nay ở Kim Mạo…”.
“Không sao, thật đấy, anh không cần phải giải thích, em hiểu hoàn cảnh đó”,
không muốn nghe anh nói tiếp, tôi bèn ngắt lời.
“Lát nữa anh sẽ đến tìm em, em có ở nhà không?”.
“Không cần đâu, em nghĩ hôm nay anh sẽ rất bận, anh không cần phải tranh thủ
thời gian đến đâu, đường cũng xa lắm”. Tôi cố gắng kìm lòng nhưng giọng vẫn xót
xa, lòng khinh thường mình, nhưng biết làm thế nào?
Anh thở dài ở đầu bên kia: “Lưu Bạch, em đừng làm thế, anh rất buồn đấy”.
“Mạt Lợi tỉnh giấc rồi, em cúp máy đã nhé”. Tôi vội vàng kết thúc cuộc nói
chuyện. Thực sự không biết nếu nói tiếp thì tôi sẽ nói ra những điều gì khiến
mình phải hối hận.
Trời đã tối hẳn, mẹ gọi chúng tôi ra ăn cơm. Ngồi xuống bàn ăn, tôi vừa nhấc
đũa, điện thoại lại đổ chuông, lần này cả bố cũng nhìn tôi: “Lưu Bạch, hôm nay
xảy ra chuyện gì hả con?”.
“Không có gì đâu ạ”. Tôi vừa đứng dậy ra hiệu cho cả nhà ăn trước. Bước vào
phòng, tôi nghe máy, giọng thì thầm: “Em đã bảo anh là không phải đến rồi mà.
Em đang ăn cơm”.
“Lưu Bạch, cuộc sống của em phong phú nhỉ”, đầu dây bên kia không phải Sở Thừa
mà là Cho. Tôi đỏ mặt, thầm mắng mình vô ý.
“Anh đang ở trên xe, thấy có chiếc mũ của Mạt Lợi, anh muốn hỏi em có cần mang
đến không?”
Lúc trước xuống xe vội quá, tôi quên lấy mũ cho Mạt Lợi. “Không cần, bây giờ
cũng muộn rồi, hôm nào có dịp lấy sau anh ạ”, tôi nói. Thực ra ý tôi muốn nói
là, có mỗi cái mũ thì thôi, nhưng anh chàng này đã có lòng đưa chúng tôi về
nhà, nói ra câu đó thì quá đáng quá.
“Dịp khác? Cũng được, anh sẽ gọi điện lại cho em”. Cho không nói thêm gì nữa mà
cúp máy. Tôi thở phào, không hiểu tại sao mỗi lần nói chuyện với anh chàng này
tôi đều cảm thấy căng thẳng.
Quay lại bàn ăn, cuối cùng cũng được ăn một bữa yên ổn. Tôi rửa bát, sau đó vào
nhà tắm xả nước, chuẩn bị tắm cho Mạt Lợi. Nhưng lại nghe thấy Mạt Lợi đứng
ngoài ban công gọi tôi: “Mẹ ơi, con nhìn thấy xe của anh rồi, mẹ mau ra đi”.
Nước trong vòi vẫn đang xả ào ào, tôi đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Mẹ mở
cửa nhà tắm: “Lưu Bạch, hôm nay làm sao vậy? Lúc nãy đưa con về, sao bây giờ
lại đến. Rốt cuộc nhà họ có bao nhiêu chiếc xe, mỗi ngày đổi mấy chiếc?”.
Mẹ ơi, chuyện phức tạp như thế, làm sao con giải thích được? Tôi đóng vòi, bước
ra ban công, Mạt Lợi đang vẫy tay. Sở Thừa bước xuống xe, ngửa đầu lên nhìn.
Đứng từ tầng sáu nhìn xuống, bóng anh đổ dài, tư thế ngửa mặt đó hoàn toàn
không giống với lúc bình thường. Tôi lại