Old school Easter eggs.
Lưu Nguyệt Hàn Tinh

Lưu Nguyệt Hàn Tinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326643

Bình chọn: 7.5.00/10/664 lượt.

ạn đầu tiên! Ý niệm này làm nàng cứ ngó lịch đếm ngược từng ngày

hàng xóm dọn tới.

Nàng vĩnh viễn quên không được ngày đó, bầu trời bất chợt u ám,

tựa như sắp có một trận mưa lớn, tiết trời oi bức lợi hại. Mọi người

cũng không ra khỏi nhà trong cái thời tiết này, cơ hồ ai cũng đều trốn

trong phòng, chỉ có mỗi mình nàng bám dính lấy hàng rào gỗ ngoài sân,

không ngừng hướng xa xa nhìn xung quanh.

Phía xa bỗng có một chiếc xe vận tải chuyển đồ đến, nàng giống

như được cổ vũ, lập tức mở cửa chạy bay tới phía trước vận chuyển, tò mò nghiêng đầu nhìn bọn họ. Từ trên xe bước xuống một gã da đen to cao,

bọn họ đối với nàng thân thiện cười cười, bắt đầu khiên vác mớ đồ đạt

trên xe xuống. Cuối cùng từ trên xe là một cậu thiếu niên bước xuống,

đầu tiên nàng thấy được mái tóc đen mền mại của y, sau đó như là cảm ứng được ánh nhìn của nàng. Cậu thiếu niên chậm rãi quay đầu lại, trên

gương mặt vẫn còn vẻ ngây ngô, nhưng vẫn có điểm nghiêm nghị. Không cần

nghĩ cũng biết tương lai y sẽ tuấn dật bất phàm thế nào.

Ánh mắt y và nàng chạm nhau, tim nàng bỗng đập rộn lên, sau đó

có chút ngây ngốc cười chào hỏi “Xin chào!” Hơn nữa ngày, y không có đáp lời, chính là tầm mắt lẳng lặng dừng lại trên người nàng. nàng bắt đầu

cảm thấy có chút bất an, đúng lúc này, hắn thản nhiên hướng nàng gật gật đầu, sau đó xoay người sang những người đang khiên đồ.

Nàng, ngây ngốc đứng ở tại chỗ, trong lòng chỉ có một ý niệm, y nghe hiểu được những gì nàng nói!

Lúc này, lại có một chiếc xe khác dừng lại. Từ trên xe có hai vợ chồng bước xuống, đôi vợ chồng kia liếc mắt một cái liền thấy nàng đang đứng ngây trên đường, mỉm cười tiêu sái bước tới, nhẹ nhàng nói với

nàng: “Là Lưu Nguyệt đúng không? Chỉ chớp mắt đã lớn như vậy a!” Nàng có chút không hiểu nhìn bọn họ, lễ phép trả lời “Chào cô chú!” Còn không

kịp hỏi bọn họ, hai vị như thế nào biết ta.

Cha mẹ Lưu Nguyệt đã từ trong phòng bước ra, bọn họ phi thường

vui vẻ chào đáp lại, thân thiết bắt chuyện. Lưu Nguyệt một lát sau mới

hiểu được, thì ra bọn họ đã quen biết từ trước. Hèn chi ba mẹ nàng lại

biết thời gian cả nhà họ chuyển tới đây.

Lưu Nguyệt không để ý tới mấy ông bố bà mẹ đang nói chuyện, chỉ

tò mò tiến đến những người đang vội vã khiêng đồ vào nhà, cũng giúp đỡ

mang vát một ít. Đang đem thứ này thứ kia vào trong phòng, thì may mắn

gặp cậu thiếu niên đi ra. Cậu thiếu niên thản nhiên liếc nàng một cái,

đối với nàng lễ phép gật gật đầu. Lưu Nguyệt có chút tò mò nghĩ, hắn vì

sao lại không nói chuyện?

Chờ đồ đạt chuyển vào hết, cha mẹ Lưu Nguyệt cũng tiến lại phụ

dọn dẹp. Cha mẹ hai nhà ở chung phi thường hòa hợp, nhìn ra được bọn họ

thật sự là bằng hữu lâu năm. Dọn dẹp xong, bọn họ vào nhà bếp bắt tay

làm bữa tối.

Lưu Nguyệt còn nhỏ nên không giúp được gì, đành ngồi ở phòng

khách xem tivi chờ. Đồng thời còn có y, y vẫn không nói gì, đang nhìn

chằm chằm vào tivi. Lưu Nguyệt nhìn trong TV đang chíu phim mỹ, ngôn ngữ không thông, cũng xem không hiểu họ nói gì, liền ngó khiêng xung quanh. Kết quả nhìn nhìn, lại không tự chủ được dừng ở trên người y. Nàng còn

cẩn thận nghiên cứu y, cuối cùng không thể không thừa nhận y lớn lên hẳn sẽ rất đẹp a.

Tựa hồ chịu không nổi ánh mắt của nàng, hắn nghiêng đầu nhìn

nàng: “Nhìn cái gì?” Hắn thanh âm trầm thấp du dương, Lưu Nguyệt càng

thêm choáng váng, không ngờ giọng nói lại hay như vậy! Sau đó mới ý thức được nàng đã ngây ngốc nhìn y từ nãy tới giờ, mặt liền đỏ lên, nàng lắc đầu hỏi hắn, “Trông ngươi rất đẹp, ách…… Không phải, ta muốn hỏi tên

ngươi là gì?” Người kia vẫn tỏ vẻ lãnh đạm như không quan tâm khiến Lưu

Nguyệt tưởng y không có phản ứng. Bất chợt âm thanh truyền tới “Hiệp

Hàm, ngươi có thể gọi ta là Hàm.”

Lúc ấy nàng chỉ biết từ hôm đó, cái tên Hiệp Hàm đã khắc sâu trong lòng nàng. Vào năm đó, lần đầu tiên trong đời nàng động tâm.

Âm thanh thắng gấp thảm thiết dọa Lưu Nguyệt nhảy dựng lên. Lúc

này mới biết bản thân lo nghĩ ngợi, như thế nào lại đi ra giữa đường.

Tài xế ló đầu ra mắng: “Không muốn sống nữa hả!” Lưu Nguyệt cảm thấy có

lỗi hướng hắn giải thích, sau đó tài xế mới hùng hùng hổ hổ rời đi. Lưu

Nguyệt không dám mơ màng nữa, liền đón xe về nhà. Đặt mông xuống chăn,

đem mớ suy nghĩ linh tinh trong đầu dằn xuống.

Buổi tối Thiển Thiển trở về, việc đầu tiên chính là hỏi Lưu

Nguyệt, sao lại từ trong nhà hàng chạy trốn biệt. Lưu Nguyệt đành phải

giấu sự hoảng loạn đi, nói trong trường đột nhiên có chuyện, cho nên mới chạy về. Thiển Thiển hoài nghi nhìn nàng: “Trường học có việc ngươi

cũng đâu cần chạy trối chết như vậy?” Lưu Nguyệt đành phải cười nói sang chuyện khác “Sao giờ mới trở về? Họp mặt không phải tới trưa là xong

sao?” Lần này đến lượt Thiển Thiển nhăn nhó, Lưu Nguyệt đoán ra được

chọc ghẹo: “Có phải hay không cùng Không độc ra ngoài hẹn hò?” Thiển

Thiển nghe thế liền mặt đỏ, gật gật đầu nói, “Ân, họp mặt xong bọn ta

liền cùng nhau đi chơi, hắn vừa tiễn ta về.”

Lưu Nguyệt líu cả lưỡi, tốc độ của Không độc huynh thật nhanh a. Xem ra không bao lâu nữa phải sửa cách xưng hô kêu hắn