ái, nhưng trên mặt không có chút nào là
không vui. Ta cười ngây ngô nhìn hắn, vùi đầu vào trong lòng hắn cọ cọ,
lại vòng tay ôm chặt thắt lưng của hắn.
Mã Văn Tài hơi cứng người,
sau đó nghiêng người dựa vào đầu giường, tựa hồ muốn ta dựa vào được
thoải mái. Ta giang cả hai tay ôm hắn, chỉ cảm thấy một cảm giác an toàn mà trước nay ta chưa từng có.
Người này, là người ta có thể tín nhiệm, cũng là người mà ta có thể phó thác cả cuộc đời.
Bất quá cho dù có tín nhiệm thế nào, cũng có vài thứ ta không thể nói cho
hắn biết, tỷ như lai lịch chân chính của ta, cũng tỷ như một vài thứ
khác.
Mấy ngày tiếp theo, sau mấy lần Mộc Cận muốn ầm ĩ muốn đưa thư
hỏa tốc về nhà thì ta cũng dần khỏi bệnh. Mấy ngày nay ta chậm trễ không ít việc học, cũng may Mã Văn Tài mỗi ngày tan học đều sau cầm sách vở
về, sau đó giảng lại nội dung đã học cho ta, nhưng cũng vì vậy mà bản
thân hắn lại không còn thời gian chơi đá bóng và bắn cung.
Lần ốm
này, Tuân Cự Bá cũng chạy tới phòng hỏi han bệnh tình của ta một hồi,
nguyên nhân là không biết ai đã nói với hắn ta sở dĩ sinh bệnh hình như
một phần là bởi vì cãi nhau với hắn. Ta mơ hồ cảm thấy người này hẳn là
Lương Sơn Bá, cũng không thể ngờ mấy ngày nay hắn không ngừng phải đối
phó với Bát ca của Chúc Anh Đài mà vẫn có thời gian quản chuyện của ta
và Tuân Cự Bá. Có thể khôi phục quan hệ bạn bè với Tuân Cự Bá, ta cảm
thấy thật cao hứng, mà tâm tình tốt lên thì bệnh tình cũng nhanh khỏi
hơn.
Mã Văn Tài không nuốt lời, thật sự làm cho ta một cái diều.
Không thể tin được một thiếu gia nhà giàu luôn sống trong cẩm y ngọc
thực như hắn, cư nhiên cũng biết làm diều, mà khiến ta kinh hãi hơn là,
diều thực sự rất giống như chim ưng thực, khung xương tinh xảo, thân
diều đều dùng lụa để căng, thoạt nhìn phi thường xinh đẹp. Bất quá mấy
ngày gần đây tương đối bận rộn, chúng ta cũng không có thời gian đi thả
diều, cho nên ta thật cẩn thận cất cái diều kia vào trong rương.
Sau
khi khỏi bệnh, chuyện thứ nhất ta làm, chính là đi tìm Vương Lam Điền. Ở cùng phòng với hắn là một kẻ nhát gan, bình thường luôn bị Vương Lam
Điền gọi đến đuổi đi, làm trâu làm ngựa cho hắn, nhưng mà vừa mới thấy
ta đến, liền sợ đến mức chạy thẳng ra khỏi cửa không dám ngoái đầu lại.
Chẳng lẽ ta ở trong trường đáng sợ như vậy sao? Hình như ta cũng chưa
từng có động một ngón tay nào vào vị học sinh này mà.
Bất quá hắn đi
rồi cũng tốt, nếu không ta lại mất công đuổi người. Vương Lam Điền thấy
ta đến, cũng hoảng sợ, hắn cố trấn định hỏi ta tới làm gì, vừa thấy ta
vung tay lên, hắn đã vội nhảy lên giường, chui vào trong chăn trốn.
Này, ta nâng tay cũng không phải là muốn đánh ngươi, ngươi sợ cái gì!
Ta cảm thấy buồn cười, liền trực tiếp nói với hắn: “Vương Lam Điền, ngươi
không cần sợ, hôm nay ta đến đây không phải là muốn đánh ngươi, mà là
muốn thương lượng với ngươi một chuyện. Ngươi thấy đấy, Văn Tài huynh
không có đi cùng ta mà, cho nên ngươi không cần phải trốn, chúng ta hãy
cứ bình tĩnh ngồi xuống mà nói chuyện.”
“Mã Văn Tài thực sự không đến đây?” Vương Lam Điền hoài nghi nhìn quanh vài lần, xác định Mã Văn Tài
không hề có mặt xong, lúc này mới an tâm buông chăn ra, ném xuống
giường, sau đó thoải mái đi đến trước mặt ta, hất đầu nói:
“Diệp Hoa Đường, tìm ta có chuyện gì? Nói mau.”
Cái thái độ này, thật sự là chuyển biến một trăm tám mươi độ a. Thấy ta
không ngừng đánh giá hắn, Vương Lam Điền càng không kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Diệp Hoa Đường, ngươi tìm ta rốt cục vì chuyện gì? Là đến cầu xin bản công tử sao?”
Biết Mã Văn Tài không có ở đây thì thái độ liền
như vậy sao…Ta không khỏi có chút rối rắm cúi đầu nhìn tay của mình, ta
đánh hắn cũng đâu có ít, tại sao hắn không sợ ta a? Chẳng lẽ là vì bộ
dạng của Mã Văn Tài tương đối dọa người sao?
Ta đối với Vương Lam
Điền vì thế cũng không còn cách nào khác, liền quyết định thẳng thắn nói cho hắn, ta hi vọng hắn có thể chủ động viết thư về nhà nói với cha
hắn, hắn không muốn cưới con gái Diệp gia làm vợ.
“Ngươi quả nhiên là đến vì việc này.” Vương Lam Điền hừ lạnh một tiếng, sau đó ngang ngược
nói với ta, muốn cầu ngươi ta giúp ngươi thì phải có một chút bộ dạng
muốn cầu người. Nếu không muốn sau này muội muội ta gả cho hắn phải chịu tra tấn, hiện tại liền quỳ xuống trước mặt hắn, có lẽ nếu Vương công tử hắn tâm tình tốt, nói không chừng về sau sẽ không để muội muội ta chịu
quá nhiều đau khổ, bằng không…
Bằng không sẽ thế nào?
“Diệp Hoa
Đường, ta nói cho ngươi biết, ngay cả ngươi có dùng vũ lực uy hiếp ta
thì cũng vô dụng thôi.” Vương Lam Điền thấy ta tức đến nắm chặt hai tay, vội vàng mở miệng nói. Rõ ràng là hắn muốn lấy việc này uy hiếp ta.
Ta đã sớm biết người này sẽ không chịu thỏa hiệp, cho nên, yên tâm, ta sẽ
không đánh người, dù sao bản thân ta cũng vừa mới khỏi bệnh, nên có muốn đánh người, cũng không đủ sức. Nhưng mà…
“Đúng rồi Vương Lam Điền,
nghe nói ngươi rất thích Tâm Liên cô nương, còn từng nhiều lần đến phòng giặt đồ tìm nàng. Lại nghe nói chuyện nàng bị bán vào lầu xanh, hình
như cũng do ngươi t
