đó đứng tụm lại với ba tên lính khác cũng bị trúng đạn đỏ, từ sau giây phút này, bọn họ không được nói câu nào, vì bọn họ là
người chết.
Tần Dịch và cậu lính “cua” cũng bước từ
vị trí của mình ra, chỉ còn mỗi Kỷ Lương vẫn còn nấp sau bụi cây, không
biết đang làm cái lông gì.
“Đội trưởng Lương!” Tần Dịch hơi lo
lắng, vừa rồi tên bắn tỉa của đối thủ vẫn kịp bóp cò, theo phương hướng
hắn nhắm thì chính là vị trí của Kỷ Lương — nếu không phải đội trưởng
Lương cố tình để lộ vị trí thu hút sự chú ý của tay súng bắn tỉa kia,
thì trong tình trạng thiếu ánh sáng đó, cậu sẽ không thể nào bắn chính
xác vào chỗ hiểm của đối phương được.
Tuy cậu rất tin tưởng vào bản lĩnh của Kỷ Lương, nhưng mà…
“Đừng tới đây!” Cậu vừa định bước lại gần, thì nghe thấy tiếng Kỷ Lương nghiến răng nói: “Rắn!”
Ở trong bụi cây ẩm ướt, xuất hiện rắn là chuyện đương nhiên. Nếu là ngày thường, để bọn họ bắt gặp, không chừng
còn có thể làm thành một bàn tiệc kiểu Trung Quốc nữa, bắt về sẽ tính
toán xem nên nấu canh hay nướng. Nhưng khi đang ấn nấp mà bị rắn bò lên
người, thì không cần phải nói đến những chuyện khác nữa.
Ánh sáng quá yếu, Tần Dịch nhìn một lúc lâu mới phát hiện có một con rắn hổ mang nhỏ màu đen đang quấn quanh cổ Kỷ Lương.
Khi Kỷ Lương bóp cò hạ gục đối phương,
đang định đi ra khỏi bụi cây thì một con rắn màu đen không biết lao từ
đâu ra, bò trên bụi cây trước mặt cô, đôi mắt xanh biếc hình tam giác
nhìn cô chằm chằm, ở khoảng cách gần như thế, cô có thể nhìn rõ ràng hoa văn trên da rắn, nó ngỏng cao đầu, lè cái rưỡi đỏ tươi ra!
“F**k!”
Cảnh tượng này khiến Tần Dịch sửng sốt,
ngẩn người nhìn chằm chằm con rắn đen kia, tay chân luống cuống. Mấy
người khác cũng đang đi tới, mấy tên lính Mỹ đã “tử trận” nhìn thấy tình hình bên này cũng bu lại, trợn tròn mắt, hít một hơi lạnh.
Rắn là loại động vật máu lạnh, rất mẫn
cảm với độ ấm. Cơ thể người phát ra độ ấm sẽ hấp dẫn rắn tới gần. Con
rắn hổ mang màu đen chậm rãi bò dọc theo cánh tay cô, thậm chí vẫn tiếp
tục quấn quanh vào cần cổ lộ ra bên ngoài quần áo của cô.
“*** lui hết ra sau, đừng làm kinh động
đến nó.” Kỷ Lương cố gắng đè giọng xuống, nói chuyện cũng thật cẩn thận, chỉ sợ thanh quản tạo ra rung động quá lớn sẽ khiến con rắn trên cổ cô
thấy không thoải mái, há mồm cắn cho cô một cái thì cô chỉ có gục thôi.
Con rắn kia dường như rất vừa lòng
với độ ấm trên cổ Kỷ Lương, vì hơi ấm thoải mái đó mà cảm thấy rất hưng
phấn. Nó ngẩng cao đầu, phồng mang ra, nhìn giống cái thìa ăn cơm, khoe
ra những đốm trắng đen rõ ràng đẹp đẽ trên da.
Mẹ nó!
Kỷ Lương nghiêng đầu quan sát dáng vẻ
hứng trí ngẩng cao đầu của nó, cái cổ còn kiêu ngạo lắc lư với cô, nếu
không phải tình hình đang khẩn cấp, thì thật sự cô đã muốn chụp một tấm
ảnh rồi, để khi quay về cũng có thể khoe với anh Duệ: “Nhìn này, mẹ múa với rắn đấy, biểu lộ triệt để bản sắc anh hùng nhé.”
Khi con rắn đen lại một lần nữa lắc lư
thân người, Kỷ Lương mạnh mẽ ra tay, nhanh, chuẩn, tàn nhẫn nắm lấy cổ
rắn, tay kia không biết đã rút con dao găm ra từ bao giờ, ánh sáng loé
lên, đầu rắn và thân mình chia làm hai nửa…
Chưa tới ba giây, tinh thần của mọi người còn không kịp phục hồi…
“Khỉ thật, mau tới giúp tôi!” Con rắn
vẫn quấn chặt lấy cổ cô, khiến cô không thở được, vậy mà mấy tên khốn
này còn không chạy tới giúp, đứng ngẩn ra mà xem. Một tay cô vẫn còn nắm chặt đầu rắn, không dám buông ra. Rắn sống rất dai, chém một dao vẫn
chưa chết hẳn được, nên cô cũng không dám tuỳ tiện ném cái đầu này đi.
Lúc này, mọi người mới vội vội vàng vàng kéo thân rắn trên cổ Kỷ Lương xuống. Kỷ Lương ném dập đầu rắn đang cầm
trên tay xuống đất, sau đó mới phát hiện mọi người vẫn đang ngây dại
nhìn cô: “Sao thế?”
“Mẹ nó! Đội trưởng Lương, chị quả nhiên
là thần tượng của tôi!” Hai mắt Tần Dịch như toả sáng, nhìn cô chằm
chằm, mặt đầy vẻ sùng bái: “Tay không bắt rắn, **!” *** Đây mà là phụ nữ à?! Nếu hoán đổi vị trí, vừa rồi là cậu bị con rắn kia quấn, thì cậu
tuyệt đối không thể nào bình tĩnh được như cô.
Kỷ Lương rất hưởng thụ lời ca ngợi của
cậu: “Được rồi, được rồi.” Thấy cậu vẫn tiếp tục ngốc nghếch nhìn chằm
chằm, Kỷ Lương không chịu nổi liền đập vào gáy cậu một cái: “Mẹ nó chứ,
phục hồi lại cho tôi, bà đây có lợi hại thì cũng không thể một mình đi
giải cứu con tin được.”
Cô quay đầu nhìn Thi Thanh Trạch đã “phế bỏ” tay chân của “người sống” duy nhất — không hổ là người đã từng gặp
các tình huống nguy hiểm, làm việc rất thận trọng. Kỷ Lương thầm khen
ngợi Thi Thanh Trạch trong lòng. Gặp chuyện vừa rồi, nếu là những tay
lính mất bình tĩnh, có lẽ nhất thời nóng nảy sẽ xem nhẹ tên tù binh sống sót này, để hắn ta có cơ hội phản công mất. Như vậy, nhóm của hắn cũng
sẽ khóc đến chết mất thôi.
Kỷ Lương bỏ qua bốn tên “tử trận” kia,
đi đến trước mặt tên tù binh còn sống, dùng Tiếng Anh lưu loát để hỏi
đối phương về lực lượng của phe xanh, và cách sắp xếp, bố trí, kết quả
là đối phương đáp trả lại cô một câu:
“Tôi bị thương, mất quá nhiều máu,
đang ở tình trạng nửa hôn mê, không trả lời cô