a em dâu không sạch, trong triều sẽ ảnh hưởng nhiều, đối
với thanh danh của đệ, đối với thanh danh của Nhị ca cũng không tốt a!
Hoặc là Tứ đệ trực tiếp thôi nàng cũng là một biện pháp tốt, ban ân cho
Lăng Ngự Sử, còn có thể thể hiện tâm nhân hậu của đệ!”
“Bỏ ả?”
Mạc Kỳ Hàn nhíu mày, lạnh lùng nhếch môi, “Vậy chẳng phải rất thuận lợi cho ả sao? Vốn ta còn sinh lòng áy náy với
Lăng Tuyết Mạn, cho là ta bị bệnh nguy kịch, cưới ả thủ tiết cho ta là
hại ả, nên để lại di mệnh, bảo quản gia của ta hầu hạ ả sống quãng đời
còn lại, không cho ả chôn cùng, cũng đúng là vì báo ân ả cứu ta, chưa
từng nghĩ, ả đúng là nữ tử như vậy! Cứ sử dụng biện pháp ấy, nếu muốn ta không hàm oan ả, liền nghiệm thân chứng minh trong sạch của ả, bằng
không, ta phải giết ả bình ổn lời đồn!”
“Tứ đệ -” Mạc Kỳ Minh lại cả kinh, muốn nói nữa, Mạc Kỳ Hàn đã đi thẳng về phía trước, cũng không quay đầu nói: “Tam ca, ta muốn về Đông cung đổi triều phục, đi trước một bước!”
“Tứ đệ -”
Mạc Kỳ Minh cắn răng một cái, chắp tay lớn tiếng nói: “Cung tống thái tử điện hạ!”
Vô Cực Vô Ngân Vô Giới cũng chắp tay với Mạc Kỳ Minh, liền cất bước đi theo.
Mắt thâm thúy dần dần nhiễm băng hàn, Mạc Kỳ Minh nắm chặt nắm đấm, vẻ độc ác tỏ rõ trong mắt, đáng chết, sự tình sao lại diễn biến thành như vậy! Ngàn tính vạn tính, vẫn là sai sót một bước, đó chính là hắn thua ở chỗ Mạc Kỳ Hàn không có chút tình cảm nào
đối với Lăng Tuyết Mạn!
Hiện tại, xem như là nâng cục đá đập chân mình!
Ly gián không được, ngược lại hại Lăng Tuyết Mạn!
Mạc Kỳ Hàn thay cẩm phục màu vàng sáng, sau khi rửa mặt, bước ra Đông cung, lại quay đầu nhỏ giọng phân phó: “Vô Cực, phân phó Tư Khuynh, Phương Ánh trai hôm nay tiếp tục để Từ ma ma
trông giữ, Mạc Kỳ Minh nhất định sẽ phái người điều tra xem có phải là
thật hay không.”
“Vâng, chủ tử nô tài hiểu rõ!”
“Ừ, bản cung vào triều!”
Mạc Kỳ Hàn sửa sang lại ống tay áo, bước đi đến điện Kim Loan.
Trên Kim điện, quần thần hành lễ!
“Khấu kiến Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Khấu kiến thái tử điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
“Bình thân!”
“Tạ Hoàng thượng!”
“Hoàng thượng có chỉ, có bản sớm tấu, không bản bãi triều!” Tiếng nói eo éo của Lý Đức Hậu vang lên thật cao.
Thanh âm nhỏ dần, Binh bộ Thượng thư bước ra một bước, từ trong tay áo rút ra một phong dày thư, hai tay nâng quá đỉnh đầu, “Khởi bẩm Hoàng thượng, Hạ Tướng quân chuyển trình Binh bộ, gần đây phải
chỉnh đốn quân vụ, sợ không có cách nào hồi kinh tham gia lễ mừng thái
tử điện hạ đăng cơ!”
Lý Đức Hậu bước xuống bậc thềm ngọc, nhận tấu chương, trình đến trong tay Mạc Ngự Minh.
Mạc Kỳ Hàn đứng ở bên cạnh cạnh vẫn duy
trì lạnh lùng quen thuộc, trong mắt lạnh nhạt lóe ra ánh sáng, ánh mắt
chậm rãi đảo qua Mạc Kỳ Minh đứng yên phía dưới, nhếch môi mỏng.
Mạc Ngự Minh xem xong tấu chương trong
tay, ngước mắt, ánh mắt thâm trầm nhìn bách quan trong đại điện, trầm
mặc thật lâu sau, mở miệng, tiếng nói hùng hậu, “Liễu Thái Phó viết
chỉ! Tướng Hạ Chi Tín tạm giao quân vụ lại cho phó tướng quân Trình Nhĩ
Hán, mang tiểu nữ Hạ Lệ Nhân vào kinh thành tham gia tuyển tú cho thái
tử vào ngày đăng cơ, tân hoàng kế vị, Đại Minh không thể không có hậu!
Trễ nãi kháng chỉ sẽ luận tội xử!”
“Vâng, thần tuân chỉ!” Liễu Thái Phó dập đầu nói.
Mạc Ngự Minh lại nói: “Mặt khác, vào hôm
đó, quan viên văn võ từ tam phẩm trở lên có nữ nhi mười sáu mười bảy
tuổi chưa có hôn phối, đưa bức họa tới Phượng thần cung, trẫm cùng Hoàng Hậu sẽ chọn lựa người có tài đức vẹn toàn giả, nạp thêm vào hậu cung
cho tân hoàng!
Buổi nói chuyện này, làm bách quan kinh
ngạc, lại đều mừng thầm, xem ra Tứ Vương phi thật sắp bị xử trí! Mà con
gái của bọn bọ có cơ hội bay lên ngọn cây làm Phượng Hoàng rồi!
Vì thế, toàn bộ quỳ xuống đất dập đầu, “Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!”
Mạc Kỳ Minh cúi mặt thầm nghĩ, quả thực
gừng càng già càng cay! Ra chiêu thức ấy, là nhằm lung lạc Hạ Chi Tín,
có lẽ còn có Bạch Tĩnh An, là đang chém gọt phụ tá đắc lực của hắn!
Mạc Kỳ Hàn nghe, đầu tiên là ngẩn ra,
nhưng rất nhanh lại hiểu rõ dụng ý của phụ hoàng hắn, nhưng, nếu như hắn phong hậu nạp phi, Mạn Mạn làm sao bây giờ? Vì vậy, trên mặt mặc dù
không đổi sắc, trong lòng lại sốt ruột khó nén, nhưng, trên Kim điện,
hắn chỉ có thể chịu đựng!
Tan triều, Mạc Kỳ Hàn đến thẳng Long Dương cung.
“Phụ hoàng, sao ngài không bàn với nhi thần? Chẳng lẽ ngài thật muốn nhi thần nạp phi sao?” Mạc Kỳ Hàn đen mặt.
Mạc Ngự Minh vừa để thái giám hầu hạ rửa tay, vừa trầm giọng nói: “Có gì không thể? Thế cục hôm nay con cũng thấy đấy, Hạ Chi Tín không chịu
vào nhập kinh, con muốn khống chế hắn thế nào? Hiện tại chỉ có thể dùng
mềm, không thể cứng rắn, trẫm liền thuận thế mà làm, vừa đấm vừa xoa, kể từ đó, hắn tất sẽ vào kinh, chỉ cần hắn đi vào kinh thành, ngoài thành
có Lôi Việt chống đỡ, còn có Hạ Lệ Nhân đứa con gái yêu quý nhất của hắn trong tay, con còn sợ bắt không được hắn sao?”
Lau khô xong, Mạc Ngự Minh ngửa ra trên ghế dựa, nói tiếp: “Trẫm là đang ám chỉ với Hạ Chi Tín muốn sắc phong H