watch sexy videos at nza-vids!
Một Chút Mỗi Ngày

Một Chút Mỗi Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323303

Bình chọn: 9.00/10/330 lượt.

đối, tuy cũng đôi chút ngạc nhiên về sự táo bạo của Vinh.

- Đơn giản lắm. Tay trong tay một vòng quanh sân bóng rổ

trường mình. OK?

- Gì cùng được.

Một bản hợp đồng ảo đã được ký giữa hai đứa...

Hết tiết, Bảo mò sang lớp Nhật vỗ vai thằng bạn đang có những

giấc mơ đẹp:

- Dậy! Làm việc đi chứ mày?

- Nhật nhám tịt mắt, trả lời với giọng ngái ngủ:

- Cứ nói đi, tao nghe.

- Một đứa mới toanh. Một tháng. Bốn trăm... không thuê!

Nhật bật dậy như chưa từng ngủ, chém tay vào không khí:

- Sẵn sàng!

Bảo nghe câu đó cảm giác như lúc Ních-xơn ký lệnh ném bom

miền Bắc!

Nhật ngồi lì với máy tính và điện thoại. Sáng nay nó xuống

văn phòng và chẳng hiểu thế nào, mượn được học bạ cô nàng mới - có cái tên ít

bình thường: Ngô Việt Nga. Nhật sáng mắt khi nhìn thấy tên trường cấp II của

Nga, vội bấm máy cho một thằng bạn: "Nhật đây! Này, hồi cấp II mày có quen

bọn lớp C không? Tốt lắm... Kiếm cho tao một quyển lưu bút có đứa là Việt Nga

viết... ừ, luôn hai, ba quyển đi. Nhanh nhé! Bye...” Nó quay lại hỏi Bảo:

- Hôm qua, lúc vào lớp, nàng có mặc đồng phục trường mình

không?

Bảo gật đầu. Nhật lật lật vài quyển sổ điện thoại rối nhấc

máy cho một đứa khác: “Có việc cho mày này, mày nhớ cái cửa hàng chuyên may

quán áo cho trường mình không? Đấy, đấy, đúng rồi... Tìm đến đấy, bịa cho khéo

vào và lấy cho tao số đo của một đứa con gái. Nhớ này: Ngô Việt Nga, lớp thằng Bảo..."

Nhật ngồi ghi ghi chép chép một lúc, quay sang nhìn Bảo đang nghịch nghịch cái

vợt tennis của bố:

- Này, mày thấy nàng vào hàng net à?

Bảo vo một tờ giấy lại, tung lên rồi lấy vợt đập một quả thật

lực:

- Chính mắt tao. Thế mày nghĩ tao nhầm hai cái bím tóc ấy với

ai?

Nhật lại lần mò những quyển sổ điện thoại, mãi rồi mới nhấc

máy lên bấm:

Nhật đây... ừ, lâu lắm rồi không gặp... Xời, hỏi vớ vẩn, tao

vẫn khỏe như thường... Nhờ việc nho nhỏ này, có phải lần trước mày nói với tao

là quen một thằng trong tổ chức hacker Việt Nam phải không? Đúng, chính xác,

tìm cho tao số điện thoại hoặc mail gã đấy? Ừ ngay bây giờ.

Bảo ngồi đằng sau, ngắm thằng bạn lau kính liên tục và bật

cười khi hình dung ra một con kiến chăm chỉ.

...Hai ngày sau, những thông tin đầu tiên đã có. Nhật gập ba

quyển lưu bút lại, chuyển cho tờ giấy nó vừa tổng kết. Bảo nhíu mày trước tờ lý

lịch quá đầy đủ. Nó lướt qua vài cái gạch đầu dòng cơ bản về sở thích: “Korean

film, Wonbin, màu vàng, hoa făng... Chà, một cô nàng lãng mạn đây! Bảo ngước

lên nhìn Nhật:

- Mày đang chat với ai đấy?

- Hacker B - Nhật đáp cụt lủn.

- Là ai? Cái gã trong hacker VN đó à?

Nhật không trả lời, hỏi lại:

- Mày đọc cho tao ID và e-mail của nàng được không? Hỏi

nhiều!

- "Tiểu thư Z", còn mailbox là

tulybabygirl@yahoo.com

Chuông điện thoại, Nhật với tay nhấc máy: “Alo. A! Ừ, đọc đi!

Rồi. Cảm ơn. Bye". Nó ném mẩu giấy vừa ghi sang cho Bảo: "Số đo

này!”, rồi quay ra chat tiếp với cái gã hacker gì đó. Một lúc, nó thò đầu:

"Tí nữa quên cái khoản này", rồi bấm máy: “... Đi theo nàng nhưng nhớ

giữ khoảng cách nhất định. Ghi lại cho tao lộ trình về nhà của nàng là được.

Không, đừng gọi, xong thì mail luôn. Bye”...

... Một ngày nữa trôi qua. Khi Nhật đang ngồi khuyên nhủ Bảo

- đã mất kiên nhẫn và chán ngán việc ngủ gật sau lưng, thỉnh thoảng lại giật

mình vì tiếng điện thoại - thì Nhật nhận được thông tin cuối nó cần. Điện thoại

kêu một tiếng, Nhật nhấc máy rồi kêu lên gần như là ngạc nhiên: "Nhanh

vậy? Mày làm thế nào đấy?". Đầu bên kia, giọng gã hacker 13 lạnh lùng và

tỉnh bơ: “Phá mã thế nào là việc của tao, không có nghĩa vụ phải trình bày với

mày ghi này: mã ID là NVNvn9000, còn mã mail là 5631120, đọc lại nhé... Rồi,

khỏi cảm ơn, xong việc nhớ khao tao ổ bánh mì là được”...

Nhật dập máy cái "bụp”, đẩy chiếc ghế xoay ra: “Đầy đủ

rồi đấy. Gọi cho Long đi mày”. Cảm thấy tỉnh táo hẳn người, Bảo vồ lấy điện

thoại: "Có thế chứ. Bây giờ cuộc chơi mới chính thức bắt đầu”...

Trong tất cả các phi vụ như thế này và tương tự như thế này,

bao giờ cũng vậy, Nhật là đứa thu thập thông tin cần thiết, Long vạch kế hoạch,

chỉ dẫn, giăng bẫy, còn Bảo chỉ việc hành động... Một ê-kip hoàn hảo, làm việc

ăn khớp và chưa bao giờ thật bại!

Trong thời gian Long nghiên cứu... hồ sơ về Nga thì Bảo đi

cắt đầu Wonbin và nghiền ngẫm đống Thế giới Điện ảnh Nhật vừa tha về. Long nhờ

Nhật kiếm thêm mấy cái áo màu... vàng nữa cho Bảo. Ai vào việc nấy. Kỷ luật

phải biết!

... Long trải tấm bản đồ lên bàn, nó lấy bút đánh dấu tô lên

đoạn đường Nga đi từ trường về nhà:

- Trong thời gian nàng lấy xe thì mày sẽ đi ra chỗ này - Long

khoanh tròn một điểm. - Đó là một trạm xe buýt. Khi nàng đạp xe qua đây, nàng

sẽ nhìn thấy mày...

- Giả dụ nàng không nhìn thấy tao? - Bảo “giơ tay”.

- Yên tâm đi, cái màu vàng kinh dị trên áo mày thì ruồi nó

cũng phải dừng lại vì tưởng... đèn giao thông! - Nhật giải đáp câu hỏi của Bảo.

Long giơ tay ra hiệu im lặng, nó nói tiếp:

- Đứng cho có dáng một chút nhé! - Nó vứt cho Bảo một quyển

Thế giới Điện ảnh mới – Cầm cái này mà... giả vờ đọc. Khi nàng nhận r