watch sexy videos at nza-vids!
Một Chút Mỗi Ngày

Một Chút Mỗi Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323294

Bình chọn: 8.5.00/10/329 lượt.

giờ rõ ràng đến thế. Tình yêu, hãy cứ bắt đầu từ

một cái gì rõ ràng như thế, để nó biết cách trân trọng những gì quanh nó, những

thứ nó chưa từng gắng tìm hiểu.

Ánh sáng thang máy chợt bừng lên kỳ diệu. Duy nhìn sang mái

tóc xù của Nhi, mỉm cười:

- Đi ăn trưa rồi còn về trường. Chiều nay mình sẽ vẽ Nhi một

bức thật đẹp. Nhỉ?

Nắng chói chang. Tiết ba, Bảo ngồi gặm bánh mì trên sân

thượng. Nó vừa rung đùi vừa cố nhớ hôm nay là... thứ mấy. Sau năm phút vật lộn với

bộ óc đặc sệt, Bảo reo lên như lúc Columbus tìm ra Châu Mỹ: “Thứ sáu”, và tưởng

như thế, nó mất năm phút nữa để nhớ... tiết bốn là tiết gì! Thấy việc ngủ trong

giờ Giáo dục công dân có vẻ không phải là bất khả thi, Bảo vừa đứng dậy phủi

quần sạch sẽ vừa lè lưỡi vì cái bánh mì nhiều ớt...

Nó lò dò xuống phòng hội đồng kiếm nước uống. Nghĩ tới nước,

Bảo lại thấy tức lộn ruột vì trong phòng vệ sinh của tụi nó thì không kiếm đâu

ra một giọt nước - tất nhiên là nước sạch - thì cái tương tự của giáo viên lại

đầy đủ hai vòi nóng lạnh. Nhưng rồi Bảo lại tự bật cười khi hiểu rằng mình dùng

những vòi nước ấy nhiều hơn bất cứ ai, lại cả lần gặp thầy hiệu phó đẹp trai

trong ấy nữa chứ. Rùng mình! Thò đầu vào liếc mấy cái để bảo đảm rằng không có

vị bảo mẫu đáng kính nào ngủ gật trong phòng hội đồng, Bảo hiên ngang... tự

thưởng một cốc Laska mát lạnh. Khi nó chuẩn bị làm hài lòng cái dạ dày nóng

bỏng thì tiếng kẹt cửa, âm thanh ghê rợn nhát lúc này, vang lên. Bảo lúng túng

đặt cốc nước xuống, vừa cầu Chúa vừa quay ra. Nhưng, trước mặt nó, may thay,

không phải là một thứ cau có và nhiều nếp nhăn nào đó như tưởng tượng mà lại là

một cô bé khuôn mặt bầu bĩnh, hai bím tóc gọn gàng ngang vai, chiếc cặp chéo

màu hồng nổi bật trên nén áo đồng phục trắng đến... lóa cả mắt. Bảo cố lấy một

vẻ đáng tin nhất cho cái giọng ấp úng của nó: "Em... em... tìm ai?".

May cho Bảo, cô bé kia giật mình, còn ấp úng hơn:

- Dạ... dạ... em tìm cô Tâm ạ.

Nghe đến tên cô chủ nhiệm, Bảo tưởng như tên lửa hành trình

To-ma-hốc lao giữa ngực, nhưng nó cố bình tâm lại, và chú ý ngay đến cái dáng

vẻ e dè của cô bé, đầu óc nó hoạt động xứng đáng với một cái máy tính đắt tiền:

"Con cô ư? Không, cô không có con học trường này, và nếu có cũng không...

xinh thế. Khối sáng? Cô chỉ dạy tụi lớp bảy. Nhóc này không thế là lớp bảy. Lớn

hơn!". Rồi Bảo chợt vỗ đầu đánh bốp một cái: "Ngu quá! Nếu nó là học

sinh trường này thì nó phải biết tìm cô giáo ở bảng tin khóa biểu chứ không đứa

nào lại vào phòng hội đồng cả". Tất cả mọi suy nghĩ đều lóe sáng lên trong

đầu Bảo hai chữ: “newcomer". Dù biết cô đang... hát ru trên lớp ban Ngữ,

Bảo vẫn cười ranh mãnh: “Cô không có ở đây, tiết sau tìm nhé em"! Cô bé

“dạ” một tiếng mát lòng mát dạ rồi giật lùi đi ra, không quên khép cửa lại một

cách ngoan ngoãn. Bảo nhìn cái bóng khuất đi, vừa uống nốt cốc nước lúc nãy,

vừa suy nghĩ một điều trọng đại: “Nhóc này sẽ vào lớp mình hay lớp

Ngữ?"...

Bảo ngồi tụng bài Địa trong tiếng chuông vào tiết kết thúc sự

huyên náo và hỗn loạn một khoa học của một lớp học bình thường lúc đầu giờ.

Tiết Địa bắt đầu, Bảo ngạc nhiên khi tiếng râm ran vẫn vương vấn lại ở dãy bàn

trên, rồi bắt đầu lan sang cả tụi con trai vốn yêu chủ nghĩa... “ngủ là trên

hết”. Bảo đoán mò rằng tụi nó không bàn về bài kiểm tra tiết trước thì cũng về

bài kiểm tra... tiết sau! Lời tiên đoán đầu nó có thể phớt lờ, nhưng ý nghĩ còn

lại làm nó phát hoảng. Khi nó đang tìm cách cập nhật thông tin, thì quả-dưa-lê

đã lăn xuống bàn nó. Vinh quay xuống với bộ mặt nghiêm trọng thường có ở các

vị... lão thành cách mạng:

- Này, mày biết không, lớp mình sắp có thêm một đứa nữa đấy!

Giọng nói thảo dân điêu toa của Vinh làm Bảo không nhịn được

cười. Nó sắp sửa ca bài “Em là ai, cô gái hay... chàng trai?” thì chợt giật

mình, tắt ngấm nụ cười cầu tài thường trực khi nhớ tới nhóc hôm qua. Nó nhăn

nhó:

- Có thêm ai hay không thì tao cũng có giàu hơn đâu.

Vinh ngẩng mặt lên, nhìn chăm chú vào quạt trần, nói bâng

quơ:

- Biết đâu được đấy, nhỡ mày giàu hơn thật thì sao. Đó là một

đứa con gái mà...

Cái kiểu lấp lửng trong thái độ của Vinh làm Bảo hơi khó

chịu. Nó gật gù:

- Ưm... Lại muốn cá chứ gì? Được, tao sẽ cưa đổ nó.

Câu mà Bảo vừa xướng lên có tác dụng gây một sự chú ý không

ngờ. Cả bọn xung quanh “ồ” lên một tiếng rồi chăm chú vào câu chuyện giữa hai

đứa với ánh mặt thích thú, bỏ mặc cô Địa thao thao bất tuyệt trên bảng. Vinh

không ngạc nhiên mà còn tỏ vẻ khoái chí:

- Ba tuần nhé?

Bảo nhăn trán:

- Ít quá! Tao chưa biết gì về nó, ít nhất cũng phải là năm

tuần.

- Thì cũng đồng nghĩa với việc nó chưa biết gì về mày, về

những “thành tích” của mày, về những lần mày kéo lê cái cưa máy đi phệt các

em...

- Đủ rồi. Vào đúng đề tài đi. Bốn tuần? - Bảo cau có.

- Đồng ý! - Vinh gật đầu, hỏi tiếp luôn:

- Bao nhiêu đây?

Bảo suy nghĩ hai giây rồi bật ra:

- Ba trăm nhé!

- Không giống với mày gì cả Bảo ơi! - Vinh cười to - Tao

thích số bốn hơn.

- Được thôi. Bốn trăm. Ra điều kiện đi - Bảo nhún vai không

tỏ ý phản