a mày, hãy
hỏi nàng đi về đâu. Khi nàng nói địa chỉ ra thì hãy tỏ vẻ ngạc nhiên, nói mày
cũng đang muốn đi tới nhà đứa bạn ở gần đấy để trả cái đĩa phim và ngỏ ý đi nhờ
xe. Cố diễn đạt cho khéo vào...
Bảo gật đầu: “Yên tâm! Khi tao nói một cách nghiêm túc kèm
theo một nụ cười thì không cô gái nào bỏ tao lại được đâu. Tự tin có thừa”.
- Tốt lắm. Rất đúng với phong cách của mày. Tiếp nhé. Với tốc
độ khoảng 12km/h, mày sẽ có gần mười bốn phút đèo nàng. Cứ tùy cơ ứng biến
thôi, nhưng đại khái làm cho được hai việc: 1. Mày là đứa chủ động dẫn dắt câu
chuyện. 2. Lái câu chuyện về những ấn tượng đầu của mày khi thấy nàng. Còn nhớ
không?
- Áo trắng, quần bò, cặp chéo màu hồng, kẹp tóc xanh... - Bảo
nói chẳng cần nghĩ.
- Ốn! Cứ nói tuốt ra, càng nhiều càng tốt. Con gái thích con
trai nhớ về mình từ cái nhìn đầu tiên. Một việc cuối này: Khi về tới nhà nàng
thì nhớ “bỏ quên” trên giỏ xe nàng cái này - nó quăng cho Bảo một quyển vở -
Trong này có một cái ảnh mày khoác vai... Wonbin được thằng Nhật xử lý kỹ thuật
số cực khéo, đảm bảo như thật...
- Để làm gì? - Bảo ngắt lời.
Long cười ranh mãnh:
- Rồi mày sẽ thấy hiệu quả của nó.
... Tất cả diễn ra như đúng cái đầu vĩ đại của Long tính
toán. Đến tối, Nga rối rít gọi điện đến hỏi về cái vụ thần tượng của nàng khoác
vai Bảo trong “quyển vở bỏ quên". Bảo nói từ tờ giấy Long đưa lúc sáng:
- À, đó là cái lần mình đi Hàn chơi hè năm ngoái... Mà thôi,
để mai đến lớp nói chuyện được không? Mình phải đi mua thuốc cho mẹ bây giờ, mẹ
mình ốm.
Bảo chúc... Nga ngủ ngon rồi dập máy. Long? Bảo phục nó lắm.
Mỗi tội nó nói "Mày không nên nói qua điện thoại nhiều, nói chung mày chỉ
có... sức hút khi nói chuyện trực tiếp thôi”. Còn Bảo, nó thấy mình... lúc nào
cũng có sức hút.
Trong vụ này, Nhật còn lo phần quản lý mạng. Nó dùng mã ID và
mã mail để kiểm tra, sàng lọc những thứ "có ảnh hưởng”. Ví dụ, cách đây
vài hôm, nó tóm mấy cái mail của một gã nào đó có vài câu tán tỉnh Nga, nó dò
ra “tên phá hoại” này học cùng trường. Nhật chuyển qua cho Long. Long xem xét
một lúc rồi quyết định dùng một cô bạn để "tách” thằng này ra. Đồng thời,
nhờ gã hacker 13 gửi vài con virut qua mail để gã kia hết lên net luôn. Không
thể cản được gã ra hàng nhưng hạn chế được thế là tốt rồỉ. Một vài kẻ khác cũng
chịu số phận tương tự khi có dấu hiệu... khả nghi. Theo lời Long nói, trong
thời gian này, không nên cho Nga tiếp xúc nhiều với ai ngoài Bảo...
Kết quả của một vụ đàm phán hữu nghị giữa Long và tên bí thư
lớp Bảo là một đĩa phiên bản mới của Final Fantasy đối lấy việc Bảo sẽ ngồi
cạnh Nga trong một tháng. Bọn nó cũng chỉ cần thế!
... Bảo nhận ra nhiều điều ở Nga khi ngồi cạnh. Nga không có
duyên ăn nói lắm, cũng chẳng nổi bật trong cái thế giới đầy những cô gái cá
tính có cái "tôi” to tướng nhưng Nga lại cho Bảo cái cảm giác bình yên và
dễ chịu khi ngồi cạnh. Nga biết lắng nghe những gì Bảo nói và cái khuôn mặt
ngây thơ với đôi mắt tròn to ấy làm Bảo thấy như có lỗi khi nói những thứ học
thuộc từ các từ giấy Long đưa...
Tất cả vẫn nằm trong khả năng kiểm soát của Long và Nhật. Từ
lúc bắt đầu ngồi cạnh Nga, ngày nào Bảo cũng để một bông făng vào ngăn bàn Nga
và thích thú ngắm sự ngạc nhiên sung sướng của Nga. Mỗi lúc như thế, Bảo thấy
chút chút rung động, nhưng nó lại tự nhắc: Đây là việc, không để lẫn lộn tình
cảm vào. Tối hôm qua, Long nhìn lịch: “Còn một tuần”. Và nó quyết định sẽ kết
thúc nhanh kế hoạch. Mở đầu sẽ là việc Bảo nghỉ ở nhà, cùng với nó, sẽ là sự...
"nghỉ” của những đóa făng, và như vậy chắc Nga cũng đủ thông minh đoán ra
ai đã tặng hoa cho mình. Tiếp theo là những bước chuẩn bị cho quả tên lửa cuối:
Nhật lên mạng dưới một cái tên con gái và “tình cờ” chat với Nga. Nó hỏi Nga
học ở đâu. Khi Nga nói lớp và trường thì Nhật nháy một cái mặt ngạc nhiên và:
- ... Mình có một thằng bạn cũ học ở đấy. Tên gã là... Bảo!
- Nga gõ lại: “Mình cũng có nói chuyện với gã ấy vài
lần".
Nhật cười khoái chí, nghỉ thầm: “Nhát thật! Không dám nói là
ngồi cạnh thật ư?”. Bắt đầu gõ theo kịch bản của Long.
- ... Gã ấy trông thế mà được lắm đấy. Học quá ổn nhé. Đánh
óc và ghita đều cực hay, nhảy cũng đỉnh. Bọn mình còn được thưởng thức tài nấu
ăn lần đi rừng chơi, tuyệt lắm! Lại được cái không lăng nhăng. Ai mà làm bạn
gái của gã thì sướng phải biết!
Nga chỉ còn biết... gật gù: “Thế à?", mới lại “Thật
á?". Không ngờ mình quen một người tuyệt thế. Nga có vớt vát: “Phải có
nhược điểm chứ nhỉ?". Nhật cười khì vì câu hỏi cũng không ngoài dự tính
của Long. “Nhược điểm duy nhất của gã chắc là quá... kén chọn. Ví như mình chưa
từng thấy gã tặng hoa cho con gái bao giờ. Chắc chỉ tặng hoa cho người gã
yêu... ” Nhật biết Nga đang... lơ lửng...
Hôm sau, Nga nhận được một cái áo màu vàng nhạt, may vừa như
có phép lạ. Nó nhìn sang Bảo với ánh mắt cảm ơn thì thằng này ngó lơ đi chỗ
khác, mặt đỏ bừng. Nhật và Long đứng ở dãy nhà đối diện, hạ ống nhòm xuống để
trầm trồ khen khả năng diễn xuất của Bảo. Chúng nó đâu biết Bảo đỏ mặt vì...
xấu hổ thật. Tron
