watch sexy videos at nza-vids!
Một Chút Mỗi Ngày

Một Chút Mỗi Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322635

Bình chọn: 9.5.00/10/263 lượt.

những hạt đầu

tiên của cây nghi ngờ, biết nó sẽ đâm chồi nảy lộc ngay trên cái mầm hạnh phúc

vừa nhú. Những điều tôi nói ra ngày qua ngày rót vào tai Lam những thầm kín

đáng tiếc không sẻ chia kịp, cái này chưa hết, cái khác lại bắt đầu… Lam là bạn

tôi và chẳng mấy chốc tất cả những điều ấy khiến một người con gái mà điểm yếu

duy nhất là sự yếu đuối như Lam phải gục ngã. Cô không chịu nổi tất cả những

điều mà tôi và “người khác” nói về anh, và cô quyết định ra đi. Cộng thêm với

việc Bảo rất bận và hai người không gặp nhau nhiều, thì lời chia tay dù cả hai

còn rất yêu nhau là lẽ dễ hiểu… Điều tôi muốn đã thành công. Ngay khi ấy, tôi

bước vào không ngần ngại, lần này, tôi không thể để tuột mất cơ hội. Đối với

tôi, đã yêu là phải bằng mọi giá giành được người mình yêu, bất kể bằng cách

nào.

Sự tiếc nuối

Tôi có thói quen dậy sớm và đi chạy mỗi sáng, mùa đông cũng

như mùa hè, và thời gian gần đây, tôi luôn thấy một hộp trà sữa được treo trước

cửa nhà. Tôi có thể hình dung được người làm việc đó, nhưng cũng có thể không,

bởi theo tôi biết thì thời gian gần đây Bảo khá bận rộn, tôi không chắc là anh

hay một người nào khác. Tôi hỏi ý kiến Emi, đứa bạn khoảng thời gian tôi dao

động hay tâm sự nhất, cô nói không lẽ nào, Bảo không có những thái độ như thế.

Anh không rõ ràng, nhưng ít khi làm những việc không chủ đích. Dẫu thế, không

nhiều người biết tôi thích trà sữa thạch cỏ, tôi đoán không ai ngoài Bảo… Tôi

thuộc tuýt có thể chủ động làm một chuyện cho đến khi nó thực sự làm mình hài

lòng bởi trí tò mò, vì thế tôi nhắn tin cho Bảo vẻn vẹn vài chữ: “Cà phê nhé

anh?”. Tôi đếm được từ khi máy báo delivery đến lúc anh nhắn lại chỉ có 8 giây:

“Uh. Chỗ cũ giờ cũ.” Tôi reply lại một từ “Vâng”.

Và chúng tôi gặp nhau. MnMix cà phê – một quán đẹp, nơi chúng

tôi đã ngồi quá nhiều lần. Vẫn như thế, Bảo ngồi bình thản – điểm mạnh nhất của

anh chính là sự bình thản, trông anh có vẻ gầy hơn trước một chút. Tôi đã cắt

tóc và anh cũng cắt tóc. Hình như sau khi chia tay thì ai cũng muốn đi cắt tóc,

bạn tôi vẫn đùa là để chài một nạn nhân mới! Tôi hỏi về cuộc sống và công việc

của anh…

- À, vẫn vậy thôi. Dạo này anh nhiều việc hơn, tính chất của

công việc giải trí là bận rộn khi người ta rảnh rỗi mà – Bảo mỉm cười – còn

cuộc sống thì bình thường, như nó vẫn bình thường.

Tôi biết Bảo nói dối, gần đây anh có vẻ mệt mỏi nhiều và cái

“bình thường” anh nhắc đến nghe thật không như cái tên của nó. Nhưng tôi không

nói, cũng không có gì đáng nói, và vì trong mắt anh ánh lên cái gì xa lạ. Anh

nói vài chuyện khác, hỏi tôi có người yêu mới chưa, câu hỏi không mang tính

châm chọc nào cả, nhưng không hiểu sao, tôi trả lời lơ đãng:

- Sắp anh ạ!

Câu chuyện rơi bỗng một lúc. Một thoáng khi anh gọi nhân viên

quán lấy thêm hai cốc nước lọc, tôi chăm chú nhìn anh, tim đập rất nhanh, Bảo

vẫn gây quá nhiều cảm xúc với tôi, nét mặt ấy, những cử chỉ ấy, cách cười ấy,

mùi nước hoa ấy… Có lẽ còn yêu thì đừng nên chia tay, câu đấy tôi nghe ở đâu

đó. Nhưng tôi không thể nói ra cho Bảo. Khi anh quay mặt lại phía tôi, tôi nói

bâng quơ:

- Anh này, gần đây không hiểu sao hay có người để trà sữa

thạch cỏ ở cổng nhà em vào buổi đêm, mỗi sáng em dậy đều thấy…

Tôi chờ đợi Bảo nói gì đó, tôi chỉ cần anh nói… Nhưng không

có gì xảy ra, nét mặt anh không thờ ơ cũng không xúc động, mà là thản nhiên.

Chút sau anh buông nhẹ: “Uhm, vậy sao. Hồi xưa em rất thích uống thứ trà sữa

ấy”. Câu nói cũng nửa chừng, không công nhận, cũng chẳng phủ nhận, hay có lẽ vì

tôi đã không đưa ra một câu hỏi? Không biết nữa. Tôi cảm thấy thất vọng đôi

chút, hoặc hơn đôi chút. Tôi nhìn ra cửa sổ… Ngoài phố bắt đầu có nắng, sắp hết

đông rồi… Chợt nhớ một câu hát của Trịnh… “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi

mệt…”. Tôi muốn hỏi trực tiếp anh, nhưng tôi lại không thể, có lẽ rất lâu sau

tôi sẽ phải nghĩ lại ngày hôm nay, ngày tôi đã không làm hết sức… Người ta sẽ

luôn tiếc nuối một việc, nếu khi làm việc đó người ta đã không cố gắng hết khả

năng, trong tình yêu lại càng như thế.

Cuộc sống

Đường vắng, thưa thớt vẫn có xe chạy qua nhưng êm ả, có lẽ vì

Nguyễn Khuyến là một phố khuất và yên tĩnh. Cũng là lý do tôi thích ngồi đây.

Đông đã thực sự hết, cái lạnh đã trôi qua, mùa mới đến mang theo nhiều điều

mới, chỉ tôi vẫn ngồi đây vào vài tối cố định trong tuần. Có những nơi gần với

một quãng thời gian đáng giá, thì người ta sẽ không muốn rời nó, dù mọi thứ

xung quanh có thay đổi đến đâu. Tính đến bây giờ là tôi đã chia tay Lam được

sáu tháng, công việc vẫn ổn, cuộc sống vẫn bình thường… Sau thời gian sau khi

tôi gặp Lam lần cuối ở MnMix, tôi vẫn chú ý đến cô và cuộc sống của cô một cách

lặng lẽ. Tình yêu đọng lại sâu thẳm, một người con trai khi đã yêu thật sự thì

rất khó thay đổi. Emi tiếp cận tôi một cách rõ rệt, đôi khi tôi để ý đến cô,

giữa khối lượng công việc tràn ngập của phòng kinh doanh, tôi gần như không có

lúc nào để thở suốt thời gian công sở, Emi hay mang đồ ăn cho tôi vào bữa trưa,

trò chuyện, thi thoảng tặng tôi vài đĩa nh