, là loại ốm yếu quanh năm suốt
tháng, hai ngày học một ngày nghỉ ốm, cũng hồ hởi nhất quyết vác
xác đi, dẫu chỉ cho những đứa khác hầu! Nhưng mà mấy khi có cơ hội
được hầu nhau?
Thế nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng không suôn sẻ
được, đúng là ngọc còn có tì vết, giữa những cố gắng giữ gìn của
cả lớp, một chuyện không hay ho gì vẫn xảy ra, lần đầu tiên.
- Tao bực lắm rồi đấy, không sao chấp nhận được một
chuyện lố bịch thô bỉ như thế trong lớp mình được. Tao ghét nhất là
cái thói ăn cắp. – Quỳnh mặt đỏ gay, đập bàn đập ghế, cáu giận
không nhét vào đâu cho hết.
Khoảng hơn mười đứa chủ chốt trong hội Tonic - những
người có ảnh hưởng đến hoạt động của lớp nhất, ngồi lại sau khi
chuông tiết năm đã reo lên.
Lớp trưởng Hoàng nheo mắt, xoa dịu:
- Mày bình tĩnh, bây giờ mày chửi bới mắng mỏ thì
bọn tao nghe chứ cái đứa nào đấy lấy tiền, giả sử như nó có thật,
cũng có nghe được đâu. Hơn nữa bây giờ chuyện này làm to ra thì lớp
không được đi chơi nữa, mà chỉ còn mấy ngày nữa, như thế không đáng…
Linh chip, một thành viên nữa của Tonic, nhún vai, nói
nhát gừng:
- Hoàng nói thế nào chứ, không đáng thật không? Lớp
mình có bao giờ thế này đâu. Lại là tiền quỹ lớp. Năm trăm chứ có
ít đâu. Bỏ qua rõ là dung túng cho đứa chết tiệt nào đó lấy tiền.
Sống với nhau đến gần ba năm rồi chứ có phải người dưng đâu mà đối
xử như thế. Hơn nữa, nếu thả ra, thì sẽ lại có lần nữa, cùng lớp
mà nơm nớp. Đi cùng vui gì nữa.
Con Chi thủ quỹ thì cứ ngồi khóc thút thít khiến Duy
bực cả mình, gắt lên:
- Thôi nàng nín đi cho ta nhờ! Mất rồi thì thôi, có ai
mắng đâu mà ngồi tuôn trào. Yên người ta nghĩ!
Thực tế Duy cũng không muốn công khai chuyện này ra,
như thế chẳng hay ho gì, và điều mà chúng nó nỗ lực bấy lâu là chuyến
đi chơi nhất định sẽ tan theo mây khói, vì rõ ràng là cô chủ nhiệm
nghiêm khắc của chúng nó không bao giờ chấp nhận một chuyện như thế,
sau khi nó đã hứa không có scandal nào xảy ra đến hết năm học. Chúng
nó hoàn toàn tin tưởng Chi. Trước đến giờ, Chi vẫn là đứa chu đáo
hết mình vì công việc lớp, nó làm nhiều việc cho lớp với tất cả
nhiệt tình ai cũng dễ dàng nhận ra, chưa bao giờ nó làm hao hụt quý
lớp, nhưng lần duy nhất này lại thật không đúng lúc! Nó nói nó nhớ
rõ ràng rằng khi lên lớp nó mang năm trăm đi để đưa cái Phương mang về
cho mẹ nó thuê ô tô, mà bây giờ lại không thấy nữa. Khỉ thật!
Minh im lặng nãy giờ. Thấy không ai nói gì nữa, nó
lên tiếng:
- Chuyện này kỳ lạ thật. Nhưng thôi, tao nghĩ không nên
lăn tăn nữa, gần hết năm rồi, những chuyện như thế này nói ra, chỉ
mang lại những suy nghĩ không hay ho gì về nhau. Mà bản thân tao thì
tao chẳng nghi ngờ đứa nào cả. Bây giờ tốt nhất là hội mình kiếm
lại được đủ tiền lấp vào đó.
Quỳnh khịt khịt mũi:
- Dễ thế ư? Xoay ra năm trăm nhanh được thế?
Minh nháy mắt:
- Đừng quên ba ngày nữa là tám tháng ba. Tao cũng đang
định bàn với chúng mày làm phi vụ gì đó vào hôm đầy, tiện thể có
việc này mình… “tới” lun!
Cái vẻ tưng tửng của Minh khiến cả bọn bớt căng như
dây đàn. Gần như hai ba đứa cùng nói một lúc:
- Bán hoa hả?
Minh gật đầu:
- Ừm, vẫn cơ bản thế thôi. Cái này Tonic từng có kinh
nghiệm làm hồi hai mươi tháng mười một năm ngoái rồi còn gì. Không
khó lắm!
Chỉ thôi không gục mặt xuống bàn nữa. Linh chip bớt
nhấm nhẳng. Hoàng gật gừ. Duy vỗ tay, nó tiên phong cho cả bọn, coi
như lời đồng ý:
- Like is afternoon! Thích thì chiều!
Minh lôi một tờ giấy ra, cả bọn cắm cúi vào bàn
luận, vạch chương trình, phân công, đúng phong cách Tonic, nghĩ nhanh
làm nhanh, dường như trong đầu đã quên hoàn toàn chuyện bực bội vừa
xảy ra.
Giữa những nỗ lực, cố gắng gấp rút, chỉ ngay hôm
sau, Hoàng lên lớp và lê “kế hoạch tác chiến tám tháng ba” cho những
đứa máu lửa và tin cậy khác, tất nhiên có loáng thoáng nói lại câu
chuyện dớ dẩn, nhưng không nhấn sâu vào tình tiết. Một cách đáng
ngạc nhiên, nó thấy mọi người có vẻ không quan tâm đến việc mất tiền
lắm, ngược lại ủng hộ nồng nhiệt việc “làm cái gì đó vui vẻ vào
ngày tám tháng ba xem nào!” của Hoàng.
Mọi việc diễn ra nhanh gọn và chính xác, Tonic dựa
vào những liên lạc cũ, tìm lại chỗ lấy hoa rẻ, mấy đứa con gái chọn
hoa trước, rồi lũ xách xe rồng rắn đi lấy hoa về. “Hàng về” cái là
tất cả con gái tập trung lại tỉa hoa, cắm và gói hoa, Duy xin được
mẹ nó cho mượn một phần cửa hàng trong hai ngày để bá
