n nhớ - Tôi nháy mắt. Có lẽ vì chúng tôi đã nói
chuyện quá nhiều với nhau trên mạng đủ cho một sự thấu hiểu.
Chúng tôi lại nói chuyện nhiều. Rất nhiều. Như những người
bạn cũ lâu ngày gặp lại. Những ý nghĩ thảng thốt ban đầu trôi qua trong tôi
nhanh chóng… Đường ướt, người qua lại thưa thốt, những quán ăn nhỏ vẫn sáng đèn
để đón những người muốn có một thứ gì đó ấm bụng. Hàng cây cạnh đó vẫn nhỏ
xuống những giọt nước mưa đọng lại trên lá. Tiếng rao đêm đâu đó vang vọng lại.
Ban công những ngôi nhà dần tối đi…
Tôi ngồi cạnh cô gái mà chỉ cách đó vài tiếng chúng tôi gần
như là những người xa lạ, đó là thứ tình cảm gì tôi không biết, nó trên tình
bạn một chút và dưới tình yêu một chút. Nhưng điều ấy không thực sự quan trọng
là từ khi bạn có một người mà bạn biết khoảng cách không còn thành vấn đề, vì
bạn sẽ nghĩ về cô ấy dù bạn ở đâu. Tất cả sẽ chỉ còn là 0 km. Tôi sẽ đi nhiều,
điều ấy chắc chắn, nhưng có sao nhỉ, chúng tôi đang ngồi đây và nói chuyện. Vẫn
mưa, thành phố vẫn mưa. Luôn như thế và luôn là như thế, Sài Gòn với những cơn
mưa không biết lúc nào đến và không biết lúc nào đi. Vậy thì cứ để nó mưa! Phải
không em?
Tôi bắt đầu đi mua trà sữa cho cô ấy vào những ngày trời mưa
rất nhiều. Tôi cũng không thực sự nhớ là khi ấy như thế nào và vì sao tôi lại
mua trà sữa mà không phải một thứ gì khác, có lẽ vì hôm đầu tiên khi tôi nhớ ra
mình phải làm một thứ gì đó trước khi mọi cảm xúc trở nên quá muộn, thì tôi
đang đi trên đường Phan Đình Phùng – một trong những điều nhiều lá nhất Hà Nội,
và quán Trà Đài Loan trên phố ấy thì mở 24 giờ. Sau này, tôi trở thành một vãng
khách quen thuộc ở quán ấy khi luôn xuất hiện vào lúc 12h đêm và chỉ mua một
cốc trà sữa thạch cỏ mang về. Công ty của tôi luôn quá nhiều việc, một vài dự
án mới khiến tất cả lại phải dồn sức hoàn thành đúng thời hạn. Vì thế tôi không
thường kết thúc giờ làm sớm hơn, và nếu có đôi khi rảnh rỗi thì tôi cũng hay ra
quán rượu ngồi với mấy gã bạn. Chẳng bao giờ hẹn, nhưng vào vài tối trong tuần
chúng tôi sẽ ngồi ở một quán nhỏ ven đường Nguyễn Khuyến – nơi thứ nước có cồn
được ngâm ngon tuyệt và đồ nhắm thì không chê vào đâu được. Uống đến khi ngày
đã thực sự hết, thì tôi đứng lên và đi mua trà sữa cho Lam, không bao giờ loạng
choạng. Bởi quán thật bình yên, tôi không muốn phá vỡ cái không khí ấy.
Có lẽ hơi kỳ quặc, nhưng để tôi nói cho các bạn biết, tôi và
cô ấy đã chia tay. Người ta yêu nhau chỉ vì một lý do là yêu nhưng chia tay thì
cả tỉ thứ. Tôi chẳng muốn kể về những thứ này nọ của một tình yêu, chỉ biết sau
khi Lam nói lời ra đi, tôi đã vô cùng choáng váng, tựa như cầu thủ đá trượt quả
penalty vào giây phút có thể gỡ hòa, tôi rơi hoàn toàn, hoặc nếu miêu tả một
cách chính xác hơn, như người thường ăn một món ngon ở một quán hay mở gần nhà,
và rồi đột nhiên người ta không bán món đó nữa, tôi hụt hẫng vô cùng. Cả tuần
tôi ngồi lì ở nơi quen thuộc, không có động thái nào quan tâm đến thế giới xung
quanh. Tôi yêu cô ấy và không muốn điều đó xảy ra, nhưng về một mặt nào đó, tôi
thực sự không biết phải làm gì và chờ đợi cô ấy quay lại, một thứ chờ đợi rất
mỏng manh nhưng chắn chắn nhất, vì những người còn yêu nhau thì luôn trở về với
nhau.
Và vì thế, tôi bắt đầu đi mua trà sữa, người ta nói trà sữa
là tâm hồn. Tôi muốn chứng minh một điều rất giản dị, ngày nào tôi cũng nhớ đến
Lam. Mặc dù vậy, tôi không cần cô biết điều đó. Đôi khi, có những việc làm để
lấp đầy cảm giác chống chếnh cho bản thân.
Nhân vật nữ số hai
Nếu chúng tôi đang cùng đóng một bộ phim tình cảm Hàn Quốc
thì tôi sẽ đóng vai nữ chính thứ hai, tức là người chuyên chọc phá một cách
ngấm ngầm, thầm yêu nhân vật nam chính và ghen ghét với nhân vật nữ số một. Bạn
bè thường gọi tôi là Emi, thiết nghĩ thì một nhân vật phản diện cũng không
thích được khán giả nhớ tên, vì thế hãy chỉ cần hiểu tôi là Emi… Tôi yêu anh
không biết từ lúc nào nữa, vì nó đã quá lâu rồi. Tôi làm cùng tòa nhà của Bảo,
hàng ngày tôi gặp anh ở quầy bán nước tầng trên cùng, mưa dầm thấm lâu… Tôi gần
như tan vỡ hoàn toàn kể từ khi anh yêu và đến với Lam. Sự xuất hiện của Lam tựa
như cái gai chọc vào mắt tôi nhưng tôi không sao tìm ra lý do hợp lý để ghét
cô, bởi cô hoàn hảo theo mọi nghĩa, và tôi thì là một kẻ ngay cả đến bày tỏ
cũng không dám, thì so sánh gì nữa. Tôi là người xuất hiện trước nhưng Lam lại
là người bước đến với anh trước. Cuộc sống đôi khi có thể đánh giá thành công
theo những bước chân, ai là người dám đặt gót trước, tên của người đó sẽ được
lưu lại với dấu mực đỏ huyền thoại… Những ngày shock khi mới biết anh và Lam
yêu nhau, tôi thậm chí ngồi ở cà phê Tửu Quán đoạn Nguyễn Khuyến và uống một
mình, uống đủ để khi đứng lên có thể tự về nhà, và ngủ một giấc ngon.
Nhưng tôi không thuộc mẫu người chịu thua, tôi thích “đánh
đồn có địch” và một cách tình cờ, tôi lại là bạn của Lam. Tôi bỏ qua tư cách
của một người bạn để làm được điều mình muốn, tôi đã sai một lần và không thể
sai thêm lần nữa. Một sáng đẹp trời, tôi tìm đến với Lam, gieo
