n, haizzzz, cô nàng đán thương, “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, sau khi bị Vi Phong lừa gạt hết lần này đến lần khác, đã cho rằng hắn là một tên lừa đảo rồi.
Dưới sự giúp đỡ của thị vệ, Vi Phong đứng thẳng người dậy, đôi mắt vẫn tiếp tục dán chặt vào Hàn Lăng, trong đôi mắt ấy bỗng sẹt qua một tia đau thương.
Vi Lạc không biết từ lúc nào đã chui ra khỏi xe ngựa, một bên vừa nhanh như chớp xông về phía Vi Phong, một bên hét lết: “Phụ hoàng, phụ hoàng.........”
Nhìn thấy cái bóng nhỏ bé đó, từ miệng Vi Phong thở ra một tiếng gọi yếu ớt, “Lạc Lạc!”
“Phụ hoàng, người bị bệnh thật rồi, người có sao không? Tại sao lại không uống thuốc!” Vi Lạc cho rằng, chỉ cần uống thuốc, là bệnh sẽ khỏi.
Vi Phong trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp, ngón tay run run vuốt ve khuôn mặt bé nhỏ, không nói gì, ánh mắt dị thường kích động.
Đến đây, Hàn Lăng mới từ từ tiến lại gần, giọng nói không chắc chắn hỏi: “Ngươi......thật sự bị bệnh?”
Vi Phong chăm chú nhìn nàng, không đáp lời, chỉ là nhàn nhạt nói :”Vào trong thôi!”
“Nương nương, hồi cung rồi nói đi, đừng ngẩn ra như vậy!” Lúc này, Ti Thải cũng lên tiếng. Nàng cẩn thận từng tí một dìu Hàn Lăng, bước qua cưa cung, ngồi lên Phụng liễn (xe người kéo cho hoàng hậu) mà Vi Phong đã chuẩn bị sẵn.
Vi Phong dưới sự dìu dắt của thị vệ, bước lên Long liễn (xe người kéo dành cho vua), Vi Lạc theo sát ngay bên cạnh bọn họ.
Khoảng một nén hương thời gian sau, hai chiếc xe dừng lại ngay tại đại viện của Ngự Trác Cung.
Qua một thời gian nghỉ ngơi, sắc mặt Vi Phong đã bớt đi vẻ trắng bệch, hơi thở cũng điều thuận (điều chỉnh ổn định) hơn rất nhiều, hắn bước xuống Long liễn, đi tới phía trước Phụng liễn, đưa tay ra phía Hàn Lăng.
Nhìn bàn tay to rộng rắn chắc, Hàn Lăng mới đầu kinh ngạc, sau rồi đưa bàn tay ngọc ngà ra, đặt vào lòng bàn tay hắn.
Vi Lạc cũng vừa mới bước xuống từ Long liễn, lập tức bị cảnh vật xung quanh thu hút, “Mama, phụ hoàng, ở đây đẹp quá, con đi chơi trước đây!”
“Lạc Lạc......” Hàn Lăng chân vừa chạm đất, sắc mặt lộ ra nét hoang mang.
“Yên tâm, có người chăm sóc cho hắn.” Vi Phong cánh tay còn lại trèo lên đôi vai thanh thóat của nàng, như là trân bảo (bảo vật được trân trọng) ôm lấy nàng, “Chúng ta vào ben trong trước đi.”
“Nương nương, ngừơi hãy cũng hoàng thượng vào trong nghỉ ngơi trước, nô tì sẽ chăm sóc tiểu hoàng tử.” Ti Thải cũng gửi cho nàng một ánh mắt không cần phải lo lắng.
Hàn Lăng gật gật đầu, cùng với Vi Phong bước vào đại điện.
Sau khi an bài nàng ngồi xuống phụng ỷ (ghế phụng) to rộng và thoải mái, Vi Phong đón lấy tách trà từ trong tay của cung nữ, đưa lên miệng nàng, “Nào, uống ngụm trà đi.”
Hàn Lăng lại không hề lên tiếng, nhưng mà ánh mắt thì liên tục chuyển động, sau khi đón lấy, nàng xì xụp uống mấy ngụm.
Vi Phong quí xuống trước mặt của nàng, ngước lên nhìn nàng, yên lặng ngắm nhìn nàng.
Hàn Lăng bị ánh mắt thiêu đốt của hắn nhìn chằm chằm thì cảm thấy có chút không tự nhiên, lại nhìn sang đám cung nữ thái giám đang cúi gằm đầu quì xuống, không kìm được nói: “Các ngươi mau đứng dậy đi.”
Vi Phong lại không hề làm theo, mà chỉ vươn tay đến chỗ cái bụng đang hơi hơi lộ ra của nàng, dịu dàng nói: “Bảo bảo có giày vò nàng không, cả đoạn đường về, vất vả lắm không?”
Vốn dĩ, Hàn Lăng có rất nhiều điều muốn nói, chất vấn hắn tại sao lúc đó lại nhân lúc nàng khồn biết gì “gieo mầm” vào trong người nàng, hỏi hắn có phải là hắn đã thật sự bị nguy hiểm đến tính mạng, hỏi hắn làm sao mà biết được hôm nay nàng trở về đến hoàng cung..........
Nhưng giờ phút này, tất cả những nghi vấn đều hóa thành một câu hỏi quan tâm, “Ngươi trong người không khỏe, mau nghỉ ngơi đi.”
Vi Phong bàn tay đặt lên bụng nàng run nhẹ mấy lần, bờ môi cũng vì kích động mà run lên, “Nàng........đang quan tâm trẫm, lo lắng cho trẫm, đúng không?
Hàn Lăng vẫn không trả lời, một tên thái giám vội vàng tiến vào trong điện, do dự rụt rè nhắc nhở, “Hoàng thượng.......các........các vị đại thần muốn hỏi hoàng thượng có thời gian rảnh để qua đó.”
“Truyền lệnh xuống, để bọn họ đợi thêm chút nữa, tới giờ trẫm tự nhiên sẽ tới!” Vi Phong lạnh lùng ứng lại một câu, sự chú ý không hề rời khỏi Hàn Lăng.
Sau khi thái giám lui ra, Hàn Lăng mới bồn chồn hỏi một câu: “Ngươi vẫn còn việc phải làm?”
“Đừng để ý đến nó!”
“Cùng với đại thần thương nghị quốc sự? Mà còn rất quan trọng?” Hăn Lăng đứng dậy, “Ngươi mau đi đi. Để kệ ta là được.”
Vi Phong cuối cùng cũng đứng dậy theo, “Vậy để trẫm dìu nàng về phòng nghỉ ngơi trước, nàng cứ phải vội vàng trở về, nhất định là ngủ không tốt.”
Hắn nói vậy, Hàn Lăng cũng hốt nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, đôi mắt mỹ lệ hướng về phía cửa đại điện quét qua một lúc.
“Đứa trẻ Lạc Lạc, tinh lực dồi dào, cứ để hắn chơi một chút nữa, yên tâm, có người chăm sóc hắn.” Vi Phong biết nàng đang nghĩ gì.
Lạc Lạc chưa đầy một tuổi đã lời khỏi hoàng cung, lúc đó căn bản không có chút kỳ ức nào, chẳng trách bây giờ mới hưng phấn như vậy. Biết được Ti Thải theo sát bên cạnh hắn, Hàn Lăng liền không tiếp tục lo lắng nữa, “Vậy ta ngủ một chút, ngươi đi
