trước, hoàng thượng đột nhiên bị ngất ở ngự thư phòng, sắc mặt trắng bệch, đôi môi phát tím, sau đó, tất cả thái y đều được đưa tới chẩn bệnh, nhưng đều bó tay chịu thua, tìm không ra nguyên nhân gây bệnh. Ngày thứ hai bắt đầu, khuôn mặt hoàng thượng trở nên xanh xao vàng vọt, cổ họng sưng phồng, không thể nuốt được gì, lại còn thường xuyên bị ho, tay chân tê dại. Dần dần, hoàng cung truyền ra tin tức hoàng thượng bị bệnh nặng nguy hiểm tới tính mạng, ta mới nghe, liền vội vàng nói Cẩm Hoành viết thư cho ngươi.”
“Sau đó thì sao? Hắn thế nào rồi?” Không kìm được sự lo lắng nghi hoặc trong lòng, Hàn Lăng hỏi tiếp.
“Đến một ngày, thái hậu nương nương.......”
“Thái hậu nương nương?” Hàn Lăng kinh ngạc.
“Lăng, ngươi biết không? Nữ vương của Xinh tươi quốc, bà ấy đã quay lại rồi!”
“Ngươi nói tới là mẫu thân thân sinh ra hoàng thượng, dì Lý?” Hàn Lăng kích động.
“Ừm, một tháng trước bà ấy đã trở lại. Trong lúc hoàng thượng bị mắc bệnh, bà ta thường chạy tới Vạn Pháp Tự thắp hương cầu phúc cho hoàng thượng, có một ngày còn mang về một nữ nhân trẻ đẹp, nói là thần y, sau đó không biết thế nào, bệnh của hoàng thượng lại được chữa khỏi, nhưng mà Cẩm Hoành nói, hoàng thượng mặc dù không còn bị nguy hiển đến tính mạng nữa, nhưng thể trạng vẫn còn rất suy nhược, chỉ cần một chút kích động hoặc là một chút va chạm nhẹ, đều toàn thân ra mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, hô hấp khó khăn.”
Hóa ra là như vậy! Xem ra lần này, Vi Phong không hề giở trò, là bản thân trách nhầm hắn.
“Lăng, kỳ thật......vẫn còn một việc.”
“Ừm?”
“Cái vị nữ thần y đó, nàng ta cứ luôn ở lại hoàng cung.”
“Đườn nhiên, nàng ta cần phải trị bệnh cho hoàng thượng mà!” Hàn Lăng không nghi ngờ gì ứng một câu, phát hiện Cốc Thu cứ ấp a ấp úng, bộ dạng như có lời muốn nói lại không nói ra được, không khỏi hỏi lại: “Chuyện gì vậy?”
Cốc Thu nhìn nàng, do dự nói: “nàng ta...........đối với hoàng thượng có cái ý đó!”
Hàn Lăng bị một cú choáng váng khá mạnh, sau đó, nhàn nhạt cười: “Ngươi nghĩ nhiều quá rồi!”
“không, điều này trong hoàng cung không ai không biết, đặc biệt là những ngày gần đây, có rất nhiền tần phi chạy tới nịnh nọt nàng ta, mọi người đều đang lưu truyền nói hoàng thượng sẽ phong nàng ta thành một trong tứ phi.
“Cốc Thu, cô ta trong như thế nào?” Ti Thải bắt đầu cuống lên.
“Rất đẹp, thật sự là rất đẹp, tuổi tác lại rất trẻ trung, nhiều nhát là hai mươi tuổi thôi. Đặc biệt là luồng linh khí trên người cô ta, cứ như là thần tiên trên trời vậy, không nhuốm một chút bụi trần.”
“Nếu như đã không nhuốm chút bụi trần, thì sẽ không tồn tại những sự lo lắng ban nãy của ngươi rồi!” Hàn Lăng bắt đầu bất giác cảm thấy chút uy hiếp.
“Không huyệt bất lai phong (nghĩa gần như câu không có lửa làm sao có khỏi, cũng có nghĩa như: những lời đàm tiếu chỉ đợi thời cơ mà phát tán ra ngoài.), Lăng, ta xem ngươi vẫn cần phải gặp cái ả đó.” Không dễ dàng mới thấy được tía ánh sang hòa hopự của Hàn Lăng và Vi Phong, Ti Thải tự nhiên không muốn giữa bọn họ lại phát sinh ra điều gì không ngờ tới.
“Hoàng thượng tôn quí vô song, lại ưu tú như vậy, là đối tượng mà rất nhiều người phụ nữ hướng đến.”
Hàn Lăng chỉ nhẹ nhàng nhếch miệng, “Đúng đó, với thân phận và địa vị của hoàng thượng, có được sự yêu thích của những người phụ nữ là một việc rất bình thường. Yêu thích là tự do, là chuyện của bọn họ, chỉ cần hoàng thượng vô tâm đối với bọn họ là được thôi mà? Còn như hắn không thể kiểm soát được bản thân.........”
“Không!” Cốc Thu vội vàng thay Vi Phong biện hộ, “Hoàng thượng sau khi hồi cung, tất cả tinh lực đều dồn hết vào việc quốc sự, không hể truyền ngườ vào thị tẩm, đám tần phi kia, chỉ coi như hư danh.”
“Vậy hắn đối với vị nữ thần y mới xuất hiện thời gian gần đây thế nào?”
“Cũng không có chút hành động nào vượt quá lẽ thường!”
“Đó không phải là được rồi sao?!” Hàn Lăng dung mạo mỹ lệ lại bắt đầu nở ra một nụ cười nhàn nhạt, “Được rồi, không nói ta nữa, ngươi thì sao, cùng với Cẩm Hoành phát triển tới giai đoạn nào rồi?”
Cốc Thu gương mặt thoáng chút ửng hồng, úp úp mở mở, xấu hổ không trả lời.
Nhìn thấy nét biểu cảm của nàng, Hàn Lăng đoán biết gần hết, am thầm cảm thấy vui cho nàng, kép bàn tay của nàng lại, “Sau này, ta sẽ tìm hoàng thượng nói chuyện, cho ngươi chính thức trở thành Tiền phu nhân!” Tiếp đó, nàng lại kéo tay của Ti Thải, “Và cả ngươi nữa!”
Cốc Thu vui mừng xấu hổ, Ti thải thì lại kích động liên miên.
Cho tới khi sự xuất hiện của Vi Phong, cảnh tượng ấm cúng này mới dần dần tan biến.
“Lăng Lăng, nàng tỉnh rồi? Bụng có đói rồi đúng không, trẫm đã ra lệnh truyền thiện (chuẩn bị đồ ăn đó mà)!” hắn ngồi xuống bên cạnh giường.
Cốc Thu và Ti Thải sơm đã lùi sang một bên, nhìn thấy sự yêu thương và quan tâm cỷa Vi Phong đối với Hàn Lăng, đều thay Hàn Lăng cảm thấy vui mừng.
Có lẽ nghe thấy bảo là có cơm ăn, Vi Lạc mới ngủ được một lúc, đã tự động tỉnh lại, “Phụ hoàng, con đói bụng rôi!”
Vi Phong ôm lấy hắn, hôn lên hai má của hắn, “Phụ hoàng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, đều là những món mà bình thường Lạc Lạc thích ăn!”
“Thật không!