Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213432

Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.

i dậy.

Liễu Đình Phái vội vàng tiến lên hai bước, cẩn thận từng tí một đỡ nàng dậy.

Nước mắt của Hàn Lăng không khống chế được, liền tràn ra ngoài.

“Xin lỗi!” Liễu Đình Phái ngồi xuống bên cạnh giường.

“Không, là ta nên nói lời xin lỗi!” Để tránh đánh thức Vi Lạc, Hàn Lăng cực lực kìm nén, không để bản thân khóc quá to tiếng.

“Tình yêu không có sai hay đúng, thì làm sao lại phải xin lỗi!” Liễu Đình Phái lại thở dài một hơi, đôi mắt đen lấp lánh như những vì sao trong bầu trời đêm, trong bóng tối đôi mắt ấy lại lấp lánh đến dị thường.

“Nhưng mà........”

“Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải ngồi xe nữa.”

“Ngồi xe?”

“Ừm, quay về kinh thành!”

“Đình Phái -----“ Hàn Lăng không biết nói gì cho đúng.

“Ngủ ngon!” Liễu Đình Phái đứng dậy, nhìn nàng một cách sâu săc, rồi hướng về phía cửa đi ra.

“Ngươi........sẽ cùng ta trở về sao?”

Bàn chân mới nhấc được một nửa, đột nhiên dừng lại, “Phải!” rất nhanh, bước tiếp, vượt qua bậu cửa.

Cửa phòng bị đóng lại, trong phòng lại khôi phục sự yên lặng, nếu như không phải mới nãy chỗ hắn ngồi còn lưu lại một chút hơi ấm, nàng suýt chút nữa cho rằng là mình đang nằm mơ.

Nằm xuống trở lại, lại trầm tư một lúc, cho tới khi mi mắt càng ngày càng nặng, Hàn Lăng cuối cùng mới ngủ thiếp đi.....

O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O

Ngày thứ hai, trời cao trong xanh, trên cành cây lớn truyền đến những tiếng chim hót véo von, dường như là đang hát lên những lời tống biệt cho người đi xa.

Liễu Đình Phái cẩn thận từng tí một đỡ lấy Hàn Lăng, bước xuống từng bậc từng bậc cầu thang, bước lên xe ngựa.

“Lăng, bảo trọng!” Vương Cảnh Thương chuyển hướng sang Liễu Đình Phái, “Xin ngươi hãy chăm sóc tốt cho nàng!”

“Ừm!” Liễu Đình Phái mặc dù trả lời vô cũng ngắn gọn lạnh nhạt, nhưng trái tim của Vương Cảnh Thương lại cảm thấy một sự yên ổn không thể so sánh.

“Cảnh Thương thúc thúc, tạm biệt!”

“Vương đại nhân, bảo trọng!”

Dưới sự tiễn biệt lưu luyến, chiếc xe ngựa men theo con đường rộng lớn từ từ phi nước đại........

Trên cả đoạn đường, trừ phi cần thiết, Liễu Đình Phái đều trầm mặc như hải (lầm lỳ ít nói), Hàn Lăng nhiều lần muốn nói chuyện với hắn, nhưng lại phát hiện, bọn họ từ trước tới nay không có gì mà không thể nói, nay lại không tìm được một đề tài để nói chuyện.

May mắn có Vi Lạc, nên quãng đường này không đến nỗi quá im lặng và nặng nề.

Do lo lắng cho Hàn Lăng đã mang thai trong mình, nên mọi người cứ đi như vậy gần nửa tháng mới về được đến kinh thành.

Trước cửa cung, Liễu Đình Phái gọi phu xe dừng lại, “Ta đi đây, ngươi.........bảo trọng!”

“Sau đây ngươi sẽ đi đâu? Ta làm thế nào mới có thể tìm được ngươi? Lời hẹn hai năm của ngươi với nghĩa phụ vẫn chưa hết.” Đối với việc cáo biệt đột ngột của hắn, Hàn Lưng cảm thấy không quen lắm.

Liễu Đình Phái ngắm nhìn nàng chăm chú, mãi một lúc sau, mới đau buồn trầm giọng ngâm:

“Nhân sinh khắp nơi biết được đâu

Ứng tự phi Hồng (chim nhạn hồng) đạp bùn tuyết

Trên bùn ngẫu nhiên lưu dấu chân

Hồng phi ná phúc kê đông tây

Sự việc tương lai, ai nào biết” (Tạm dịch: cuộc đời con người trong nhân gian, nay chỗ nọ, mai lại chỗ kia, ngẫu nhiên lưu lại ở nơi nào đó một chút vết tích, giống như là một chú chim Hồng Nhạn di cư, ngẫu nhiên dừng lại ở một vùng đất đầy tuyết rơi. Hồng Nhạn đã lưu lại trên nên tuyết đó vết chân của mình, đó cũng là một sự việc ngẫu nhiên, bởi vì Hồng Nhạn bay lượn khắp nơi căn bản là không một điểm dừng chân nhất định. Chắc ý anh của anh ấy là hành tung của anh ấy trôi nổi bất định, anh ấy đang than thở cho thân phận mình. )

“Đình Phái -----“

“Nhớ ký! Nhất định phải vui vẻ!” Đôi mắt đen thăm thẳm Đình Phái nhắm chặt lại, sau đó dùng khinh công, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Hàn Lăng.

“Đình Phái, Đình Phái............” Hàn Lăng men theo hướng mà hắn biến mất, đuổi theo mười mấy bước.

Ti Thải liền vội vàng chạy theo, đỡ lấy nàng.

Hàn Lăng ngơ ngẩn đứng đó, thất thần nhìn vào khoảng không, nước mắt không thể khóc thành tiếng âm thầm chảy qua hai bên má.

“Lăng Lăng!”

Đợi khi nàng hoàn hồn, kinh ngạc nhận ra bản thân đáng ngã vào khuôn ngực rắn chắc ấm áp, nhìn rõ cái khuôn mặt tuấn mỹ đó, nàng theo phản xạ đấy người đó ra, “Ngươi......ngươi không phải bện nặng, nguy hiểm đến tính mạng sao?

“Không.........”

Không đợi Vi Phong trả lời, nàng lại phẫn nộ quát: “Thật là chết cũng không đổi tính, chỉ vì lừa gạt ta quay lại, ngươi không tiếng dùng tính mệnh của mình để đùa? Đáng ghét!” Cho rằng bẳn thân đã bị gạt, nàng phẫn nộ giơ tay hướng về phía hắn ta đẩy mạnh.

Vi Phong không kịp phòng bị, lập tức ngã nhào xuống đất, vốn dĩ khuôn mặt hơi xanh xao, nay lại càng trở nên trắng bệch, lại còn mồ hội lạnh toát ra đầm đìa, đôi môi cũng đột nhiên chuyển xanh, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập........ Thị vệ theo sát bên cạnh nhìn thấy tình thế như vậy, nhanh như tên bắn chạy tới bên Vi Phong.

Đôi mắt Hàn Lăng mở tròn thật lơn, không thể tin nổi nhìn hắn chằm chằm, nàng suy nghĩ đầu tiên không phải là quan tâm hắn đã xảy ra chuyện gì, mà là suy đoán, hắn có phải là lại đang giở trò lừa gạt bản thâ


XtGem Forum catalog