XtGem Forum catalog
Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212621

Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.

đi nạp thêm tần phi, thật là đáng ghét.” Lý Dật Thanh mỗi lần tới lúc quan trọng thì đều xen ngang vào nói.

“Thanh nhi, con mau ngậm miệng lại, Phong nhi không những là anh trai của con, còn là hoàng thượng, con làm sao lại có thể nói hắn như vậy.”

“Ta từ trước tới giờ chưa từng nhận hắn là anh trai của ta.” Lý Dật Thanh lại một trận hừ lạnh, gương mặt đẹp trai lộ rõ sự phẫn nộ bất bình.

Hàn Lăng chầm chậm tiến đến gần hắn, dịu giọng an ủi: “Ta thật sự không sao.”

Lúc Lý Dật Thanh còn muốn nói thêm nữa, thì tử cửa lớn bỗng truyền vào một giọng nói to âm thanh vui vẻ vạng vọng.

“Mẫu hậu, người tới rồi?” Vi Phong một bên nói, một bên bước những bước lớn tới cạnh Hàn Lăng, trủớc mặt nàng quì xuống, “Bảo bảo hôm nay có ngoan không?”

Hàn Lăng còn chưa kịp trả lời, Lý Ánh Cúc thâm ý sâu xa nói một câu, “Phong nhi, A Lăng bây giờ đang mang thai trong mình, con cần phải đối đãi thật tốt với nàng, không được vì có người mới mà quên đi người cũ!”

Nghe ra ý tứ trong câu nói của Lý Ánh Cúc, Vi Phong hốt nhiên cảm thấy khổ não, không biết phải tiếp lời thế nào.

Hàn Lăng thấy vậy, vội vàng thay hắn giải thích rõ ràng, “bà bà, kỳ thật nửa đêm hôm qua hoàng thượng đã trở về đây rồi.”

“Vậy thì sao chứ, nếu như thật lòng đối đãi với ngươi, căn bản là không nên nạp phi.” Lý Dật Thanh vẫn là giọng điệu phẫn nộ bất bình đó.

Không biết thế nào, nội tâm Vi Phong đột nhiên dậy lên một tia không vui, hắn đứng bật dậy, gương mặt tối sầm đối diện với Lý Dật Thanh.

Lý Dật Thanh không cam tâm chịu thua, cũng nhìn lại hắn bằng ánh mắt thù địch.

Ý thức được một luồng không khí cô cùng căng thẳng cuồn cuộn chảy qua giữa hai người bọn họ, Hàn Lăng lại vội vàng giải nguy, “Hoàng thượng, người cũng tới bảo bà bà ở lại đây ăn cơm đi, chúng ta một nhà đã lâu không cùng ăn cơm với nhau rồi.”

“Ai cùng hắn là người một nhà chứ? Ta mới không có loại người nhà không có lương tâm, tham tài háo sắc đó!” Lý Dật Thanh lạnh lùng ném lại một câu, phủi tay rời đi.

Sắc mặt Vi Phong càng trở nên tối sầm, đôi mắt âm u dán theo hướng mà Lý Dật Thanh biến mất.

Lúc này, Lý Ánh Cúc cũng chạy lên trước mấy bước, cả khuôn mặt tràn đầy sự xấu hổ nhìn Vi Phong, “Xin lỗi, đều là do ta không tốt, ta dạy dỗ hắn không có phương pháp, khiến cho trong mắt hắn không coi ai ra gì.”

“Bà bà, không liên quan đến người, người khôn cần phải tự trách.” Hàn Lăng an ủi bà, đồng thời dùng cùi trở huých nhẹ vào Vi Phong, “Dù sao thì hoàng thượng cũng hiểu rõ tính cách của Dật Thanh.”

Vi Phong quay đầu lại, nét biểu cảm trên gương mặt hắn vẫn còn có một chút khác thường, xem ra tâm tình vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Lý Ánh Cúc miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Ta về trước đây.” Nói xong, không đợi Hàn Lăng và Vi Phong phản ứng, vội vã đi ra phía ngoài cửa.

Nhìn bà ấy từ từ biến mất khỏi tầm mắt của mình, Vi Phong sắc mặt hơi bình tình, lại lần nữa chuyển thành âm trầm.

“Thất hiền pháp sư có ơn với bà bà, bà quan tâm tới Dật Thanh cũng là điều nên làm, dù gì, bọn họ cũng đã gọi nhau là mẹ con nhiều năm rồi.” Hàn Lăng đưa tay ra ôm chặt lấy cánh tay hắn, “Đi, chúng ta đi ăn cơm.”

Là đố kị sao? Vi Phong ngấm ngầm thở dài một hơi, rốt cục là tâm tình gì vậy, bản thân hắn cũng không hiểu nổi, hắn chỉ biết là, tâm tình khó chịu của hắn, nguyên do là ở cái tên tiểu tử Lý Dật Thanh kia.

O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O

Căn phòng không lớn không nhỏ, bài trí đơn giản, khắp nơi đề là một màn yên tĩnh, dường như không giống nơi dành cho người ở.

Tường Vi đẩy cửa bước vào, cầm bát ngọc đặt lên trên bàn, sau đó từ từ bước tới trước giường, “Sư phụ!”

Giác Viễn đại sư từ đầu tới cuối đều hóa trang một màu đen xì, lúc này đôi mắt đang nhắm hờ, ngồi khoanh chân vào giường, phảng phất như không nghe thấy tiếng gọi của Tường Vi.

Tường Vi không kinh động nưa, tự kéo một chiếc ghế dựa đến bên cạnh ngồi xuống, lặng lẽ ngồi đợi.

Sau khoảng một tuần trà, Giác Viễn cuối cùng cũng hít một hơi dài, từ từ mở mắt ra.

Tường Vi đứng dậy, chuyển lên ngồi bên cạnh giường, “Sư phụ, người luyện cồng à?”

Giác Viễn không nói gì, chỉ là khuôn mặt như có suy nghĩ gì đó chăm chú nhìn nàng ta.

Đối diện với đôi mắt này vô số lần rồi, nhưng mà lần này, Tường Vi lại cảm thấy có chút run rẩy và sợ hãi vô cớ .

Nàng cố ý di chuyển ánh mắt, nhìn tới chiếc bát ngọc đặt trên bàn, vọi vàng chạy qua bê lên, quay trở lại trước mặt Giác Viễn, “Sư phụ, đây là tổ yến hầm đường băng con phân phó người trong cung làm, nghe nói có tác dụng làm đẹp, nói không chừng có tác dụng đối với vết thương trên mặt người!”

Giác Viễn vân trầm ngâm yên lặng như vậy, ánh mắt tùy tiện quét qua bát tổ yến một cái, lại quay trở lại trên người Tường Vi.

“Nào sư phụ, ăn lúc nóng đi!”

“Choang ---“ một tiếng động lớn vang lên, chiếc bát ngọc vỡ tan nát, một dung dịch màu trắng đột ngột văng đầy xung quanh chân của Tường Vi.

“Sư phụ..........” Giọng nói Tường Vi có chút run rẩy.

“Máu đâu? Cái ta cần là máu, chứ không phải là loại rẻ tiền không đáng một xu này!” Giọng nói thanh sắc ẩn hiện chút phẫn nộ.

Tường Vi từ từ đứng dậy, đôi