, đến kiếp sau nữa thì chúng ta cũng sẽ ở cạnh nhau!” Hàn Lăng cũng mỉm cười.
“Nhưng mà Lăng Lăng, trầm không nỡ, thật sự không nỡ, trẫm ích kỷ hy vọng rằng nàng có thể cùng trẫm rời khỏi thế giới này nhưng mà trẫm không thể, bởi vì Lạc Lạc vẫn còn nhỏ.” Bàn tay của hắn chuyển tới chỗ chiếc bụng của Hàn Lăng, “còn có Đồng nhi nữa.”
Nếu như có thể nàng cũng muốn được cùng hắn rời khỏi thể giới này. Từ trước đến nay, mỗi lần trên ti vi diễn cảnh tượng nam nữ vì nhau mà tự vẫn, nàng đều cảm thấy buồn cười, nhưng mà bây giờ sẽ không bao giờ như vậy nữa, nàng sâu sắc trải nghiệm được cảm giác thăng hoa đó của tình yêu.
“hãy chăm sóc thật tốt cho các con, dạy dỗ các con. Trẫm tin là dưới sự dạy dỗ của nàng, chúng chắc chắn sẽ vừa thông minh lại vừa ưu tú. Lạc Lạc nhất định sẽ trở thành một đấng minh quân và phát huy Dụ Trác hoàng triều của ta trở nên lớn mạnh.
“Phụ hoàng, con không muốn làm hoàng đế còn chỉ cần phụ hoàng, con chỉ cần phụ hoàng!” Lạc Lạc không thể tiếp tục chịu đựng được nữa nói xen vào.
“Lạc Lạc nghe lời phụ hoàng, sau khi phụ hoàng đi rồi con phải ngoan ngoãn nghe lời, không được làm cho mama đau lòng, còn nữa thay phụ hoàng chăm sóc mama……”
“Không muốn, mama nên do phụ hoàng chăm sóc! Còn có muội muội cũng là trách nhiệm của phụ hoàng, phụ hoàng từng nói muốn cả nhà bốn người chũng ta cùng nhau chơi đánh bài nữa, quân vô hý ngôn không được nuốt lời.”
Nhìn bộ dạng hắn vô cùng nghiêm túc Vi Phong chỉ nhàn nhạt nở nụ cười, ánh mắt quay trở lại bên Hàn Lăng: “Trước đây mỗi lần nhìn thấy người đàn ông khác tốt với nàng trẫm đều đố kỵ đến phát khùng, đặc biệt là Liễu Đình Phái, trậm đã hận không thể giết chết hắn, nhưng mà lần này trẫm lại hy vọng hắn có thể xuất hiện, trẫm muốn tự mình phó thác nàng cho hắn. Hai người giống nhau cùng tới từ một thế giới, có hắn bầu bạn với nàng cho tới hết quãng đời còn lại trẫm cũng yên tâm ra đi.”
“Ta không cần! Người bầu bạn với ta tới hết quãng đời còn lại chỉ có chàng, chỉ có chàng mới là người đàn ông mà ta yêu nhất!”
“Lăng Lăng, nàng thật ngốc, nàng vì sai lại ngốc nghếch như vậy!” Vi Phong mỉm cười nói nàng thật ngốc nhưng bản thân thì có khác gì đâu.
Mi mắt càng ngày càng trở nên nặng nề toàn thân càng ngày càng thấy mệt mỏi, Vi Phong bất giác cảm thấy rất muốn nhắm mắt lại, nhưng lại không đành lòng để cho bọn họ rời khỏi tầm mắt của mình. Hắn cố gắng chống đỡ lại cảm giác nặng nề đó nhưng cuối cùng cũng không vượt qua được ý trí.
Hàn Lăng cho rằng hắn đã cái đó rồi, lập tức mặc kệ tất cả gào thét như muốn vỡ cổ họng, “Phong, Phong, tỉnh lại đi!”
“Phụ hoàng, vô tình thì không được ngủ, không được ngủ!” Vi Lạc cũng khóc lớn.
Chính Nghiêm đại sư cũng vội vã chạy tới bên giường, kiểm tra hơi thở ở mũi của hắn, lại tiếp tục bắt mạch cho hắn, sắc mặt nghiêm trọng một lúc sau dần dần giãn ra, “Nương nương không cần kinh hoảng, hoàng thượng tạm thời chỉ là đang ngủ mà thôi.”
Ngủ rồi! Hắn chỉ là đang ngủ thôi! Hàn lăng trong lòng đang thấp thỏm nay bỗng thả lỏng ra một chút.
Chúng nhân yên lặng chứng kiến cảnh tượng trước mắt đều không ngừng âm thầm rơi lệ. Tam càng chung cổ đã qua, đại hỏa đô đã lui hạ, lớn như thế - tẩm phòng từ từ an tĩnh lại.
Vi phong vẫn như cũ , hơi thở dồn dập ; Vi lạc mới vừa rồi thương tâm thống khổ, mỏi mệt ngủ say; chỉ có Hàn lăng, một chút buồn ngủ cũng không có.
Lúc này, nàng khoanh chân ngồi ở trên giường, mượn ánh sáng, nhìn trước mắt một lớn một nhỏ, mặt mũi hai cha con họ, không lâu sau nước mắt ướt đẫm .
Nàng từng cho rằng, sinh mệnh đồng giới, mặc kệ là cao cao tại thượng - hoàng đế, hoặc là ti tiện như thảo - bình dân, đều là ngang hàng - đối đãi. Hiện tại khước cảm giác được, kỳ thật mỗi người - sinh mệnh giá trị cũng không giống nhau.
Vi phong, thân là một quốc gia - hoàng đế, người lãnh đạo, gánh vác trách nhiệm cho bá tánh, tánh mạng của hắn, so sánh bất luận kẻ nào đều cao quý nhất, so sánh với bất luận kẻ nào khác đều trọng yếu nhất.
"Phong, ta chết bất khả tích, ngươi cũng không đồng ý, nếu ngươi ra đi, con dân của ngươi làm sao bây giờ? Còn quốc gia của ngươi làm sao bây giờ? Tại sao, ngươi vì sao ngu ngốc như vậy? Đáng giá sao? Đáng giá sao?" Hàn lăng nhìn hắn, khóc thút thít nỉ non.
Thời gian dài nghiêm trọng mất máu, làm cho huyết dung lượng giảm bớt, huyết áp giảm xuống, thường xuyên xuất hiện hôn mê, mê muội, miệng khô, xuất mồ hôi, hô hấp tăng lên, nhịp đập nhanh chậm bất ổn với tình trạng, này rõ ràng nhất định so với thời hiện đại là chứng mất máu thôi.
Tại hiện đại, bệnh chỉ là một việc nhỏ , chỉ cần đưa vào đồng loại hình - huyết tương, nhượng huyết dung lượng khôi phục liền . Tuy nhiên tại cổ đại, lại biến thành vô phương trị liệu - bệnh nan y.
Thái y môn vô phương cứu chữa, không làm gì được - Chính nghiêm đại sư, lần này cũng không hề có biện pháp nào. Chẳng lẽ Vi phong thật sự chỉ có thể chờ chết? Chẳng lẽ bản thân nhất định không thể cùng hắn sống tới đầu bạc răng long sao?
Nghe được mọi chuyện, Hàn lăng không khỏi ngẩng đầu, đầu tiên là ngẩn người, lập tức lúng ta lúng túng địa