là anh em!"
"Là anh em?" Vi phong sắc mặt cũng có điểm âm trầm buồn bực.
"Ta cùng hắn tương tự, giúp đỡ lẫn nhau nên hiểu rõ chỉ có thể làm huynh muội , còn như tình cảm trai gái, tuyệt đối không có khả năng!" Hàn lăng nhìn hắn dịu dàng , "Chỉ có ngươi, mới là nam nhân duy nhất là người yêu!"
"Còn liễu đình phái thì sao?"
"Đình phái? Đình phái..." Hàn lăng thấp thỏm lo , bừng tỉnh lại, đồng thời thở dài một hơi, "Người kia chỉ là giống đình phái như đúc thôi."
Vi phong tâm thần có chút không tập trung, lo âu bất an, gấp gáp nâng cằm nàng lên , hôn mạnh lên đôi môi anh đào của nàng.
Hàn lăng kinh ngạc, lập tức nhắm mắt, đáp lại hắn.
Vi phong dần dần hôn nồng nhiệt hơn, hai tay đi đến trước ngực nàng, đầu tiên là vuốt ve, không lâu, luồn tay vào trong áo.
"Khoan đã.." cảm giác tê dại đê mê không ngừng kéo tới, Hàn lăng không tự giác rên rỉ .
Vi phong nhanh chóng dâng lên cảm xúc về dục vọng, động tác càng lúc càng nhanh và gấp gáp hơn . Sau đó bàn tay to đi xuống, đụng tới cái bụng tròn vo , hắn ảo não than thở một tiếng.
Hàn lăng đang khép mắt cảm nhận. Sau nàng ý thức lại chuyện hốt nhiên cười.
"Nàng còn cười được!" Vi phong vuốt nhẹ má nàng. Mới vừa rồi hôn nồng nhiệt như vậy, dục vọng kiềm chế đã lâu, lúc này, hắn có thể nói dục hỏa đốt người, kiềm chế không được.
Hàn lăng khuôn mặt ửng đỏ, bỗng dưng hơi hướng về phía trước bàn tay nhỏ bé lần tới underwer của hắn , chậm rãi giải khai.
"Lăng lăng Vi phong vừa mừng vừa sợ, nuốt nước miếng. Chẳng lẽ nàng chuẩn bị vì mình mà .. Trời ạ, trước kia bất luận hắn năn nỉ như thế nào , thậm chí dụ dỗ, nàng cũng không chịu, vậy mà bây giờ...
Hàn lăng càng thêm ngượng ngùng, càng cúi đầu thấp xuống, từ từ dựa vào nơi đó của hắn ...
Rất nhanh -, bên trong phòng truyền ra một âm thanh trầm thấp mà hưng phấn - tiếng rên rỉ của cả hai .
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
"Sao lại nhìn ta chăm chú vậy? Trên mặt ta dính vết gì sao ?" Hàn lăng đảo đôi mắt đẹp , cười dài ngồi nhìn người đối diện. Tây trang giày da, hào hoa phong nhã, anh khí bức người, nghiễm nhiên trở thành nhà công nghiệp.
"Ta... Ngươi..." Vương bân tâm tình quá mức kích động, làm cho nói lắp.
"Lần này đi Ba Lê tham gia tuần lễ thời trang xuân , thu hoạch không ít nhỉ?"
"Ân. Ba Lê là thiên đường của thời trang, cũng danh bất hư truyền, nếu sớm biết muội đã trở về, ta nhất định mang muội đi!"
Đúng vậy, đó là giấc mộng của bản thân, tham gia vào giới thời trang học tập ác nhà thiết kế nổi tiếng.. Hàn lăng không khỏi cười một tiếng, đồng thời, một nỗi thất vọng cùng phiền muộn lặng yên kéo tới.
Hốt nhiên, tay bị một bàn tay to lớn khác nắm chặt, không cần nhìn cũng biết là Vi phong. Nàng ngẩn người, lập tức điều chỉnh tâm tình, trên mặt khôi phục mỉm cười, "Ta quên không giới thiệu, đây là lão công của ta Vi phong."
"Ta biết, nghe tiểu xước nói qua!" Vương bân vừa nói từ trên ghế sa lon tiến đến gần đối diện Vi phong vươn tay phải ra.
Vi phong ánh mắt phức tạp, người.này phong độ nhanh nhẹn, khí chất bất phàm - tuổi trẻ tài cao vừa xuất hiện hắn đã cảm thấy sự uy hiếp, làm hắn cảm thấy không vui.
"Ách, có lỗi với huynh, hắn... Hắn không hiểu lắm những lễ tiết." Phát giác Vi phong lo lắng, Hàn lăng vội vàng giải vây.
Kỳ thật, vương bân đã sớm cảm thấy ra Vi phong có cảm giác thù địch với mình, vì vậy cười một tiếng, một lần nữa lui ra phía sau ngồi xuống.
"Nghe đệ đệ ta nói huynh hiện tại là có được mấy trăm nhân viên làm lão bản, lợi hại nha, lý tưởng nhanh như vậy liền thực hiện." Vì hòa hoãn hào khí, Hàn lăng tùy ý đáp lời.
Vương bân anh tuấn - mặt mũi, lộ ra tự tin cùng thỏa mãn, " ngọt bùi khổ ải ta đã hưởng qua, bây giờ chỉ tập trung cho công việc !" Hắn dừng lại thoáng cái, giọng điệu chuyển thành đáng tiếc, "Giấc mộng của ta lẽ ra muội cũng phải có đóng góp vào"
"Có đệ đệ ta gia nhập cũng giống nhau mà! Không tệ lắm đâu?" Hàn lăng chặn lời hắn.
"Ân, tiểu xước chăm chỉ ham học, hôm nay thiếu hụt chính là kinh nghiệm, ta tin tưởng sau một thời gian, hắn nhất định thành công. Được, nghe tiểu xước nhắc tới, Vi tiên sinh dự định tìm công việc? Công ty ta vừa lúc có cần người, hắn có hứng thú tham gia không? Hắn có sở trường nào không?"
Hàn lăng lúng ta lúng túng cười một tiếng, "huynh cố tình thúc ép sao, hắn vừa khỏi bệnh , muội tạm thời không muốn làm cho hắn vất vả. Không bằng... giới thiệu cho ta một công việc thích hợp -?"
"Muội?"
"Dù sao ta nhàn rỗi ở nhà, có thể - nói, ta muốn giúp huynh thiết kế đồ án, về trang phục sườn xám va cổ trang." Hàn lăng quyết định dùng trang phục cung đình kết hợp hiện đại, tạo ra một loạt phong cách lễ phục độc đáo .
Vương bân gật đầu, nhìn kỹ nàng một hồi, lập tức tán thưởng sáng kiến.
Kế tiếp, hai người tiếp tục nói chuyện chi tiết, mãi đến khi hàn mẫu gọi vào ăn cơm , ý tưởng vẫn chưa nói xong.
Lúc này mọi người như không có Vi phong trong mắt, hắn không lên tiếng, chỉ là lẳng lặng nhìn, nghe, dung nhan lộ vẻ khó có thể hiểu .
Bất tri bất giác, trở lại hiện đại đã có một tháng, vào công ty vương bân làm ,đang tiến hành p