ắc đầu, nếu trên đời này còn điều gì mẹ phải làm
thì chắc chỉ có chuyện này, dù rằng nó khiến mẹ rất thống khổ.
“Tôi van em, nếu em thực sự yêu tôi như em đã nói thì đừng tra tấn tôi nữa được không?”
“Cho nên chỉ có ly hôn mới sẽ khiến mọi thứ tốt đẹp trở lại?” Mẹ cười khổ, giờ phút này, ông lại nhắc đến tình yêu của bà?
“Không sai, ly hôn xong, em có thể vì chính mình mà sống, hãy tìm một
người đàn ông tốt và nếm trải những ngày hạnh phúc còn lại. Về phần Hựu
Huyên, em yên tâm, tôi sẽ nuôi nấng con bé nên người.”
Bà không trả lời, cúi đầu, nước mắt thấm vào chăn bông thành một vết
thật dài khiến người ta nhìn mà đau lòng- cả chuyện này ông ấy cũng đã
nghĩ đến…… Cũng đúng thôi, ông ấy đã lên kế hoạch chuyện ly hôn này suốt nhiều năm ròng rã rồi mà.
“Tĩnh Phân cũng cam đoan sẽ đối xử công bằng với Hựu Huyên, Hựu Đình.
Tôi thề với em, tôi sẽ dành cả phần đời còn lại giúp Hựu Huyên nhảy múa, cổ vũ con bé làm tất cả những việc nó muốn. Về phần em, em muốn bao
nhiêu tiền? Chỉ cần em chịu nói ra một cái giá thì tôi sẽ không phản
đối.”
“Dù em muốn toàn bộ tài sản của anh?”
“Đúng, dù em lấy đi tất cả tài sản của tôi cũng được.” Ông không chút chần chờ nói rõ.
Hinh Nghi chầm chậm lắc đầu, giờ khắc này, bà đã hiểu.
Khi người đàn ông nguyện ý trả giá tất cả để đổi lấy tự do thì làm sao
còn không hiểu cơ chứ? Chẳng biết ông hận mẹ cô đến mức nào nữa? Thực
đáng buồn, tình yêu sâu đậm của mẹ lại tạo thành nỗi thống hận của ông…… Tình yêu, thật đúng là thứ không thể níu giữ.
“Anh quên rồi sao? Em cũng có tiền mà! Từ trước đến giờ, em chưa bao giờ muốn chiếm của cải của anh.”
Dứt lời, bà quay sang nhìn bóng mình trong gương trang điểm- có đánh
phấn dày thế nào cũng giấu không được vẻ mặt tái nhợt tiều tụy của bà,
nước mắt làm lem chì kẻ mắt khiến bà có phần giống ma quỷ- vì chờ một
trái tim không thuộc về mình, bà đã trả giá bằng cả mạng sống nhưng
người kia lại chẳng hề đau lòng, ông ta chỉ đau lòng người khác- một
người đàn bà không chiếm được danh phận. Làm một người vợ gặp phải tình
cảnh này thì thật đúng thất bại thảm hại, phải không?
Chắc đời trước bà đã làm không ít chuyện xấu nên bây giờ mới gặp bất hạnh thế này.
“Tôi biết em không thiếu tiền. Được rồi, trừ tiền ra, em muốn điều gì thì cứ nói đi, chúng ta sẽ bàn thử xem.”
“Nếu…… Em muốn Hựu Huyên thì sao?” Ôm chặt cô con gái, mẹ biết Nghị Đạt
thật sự rất thích Hựu Huyên- vì con bé rất ngoan và giỏi, hơn nữa ông
còn rất áy náy với nó- mong rằng ông ấy đừng chối từ.
Quả vậy, điều kiện của mẹ làm ông rất khó xử, nhưng, cũng không được bao lâu thì ông đã quyết định.
“Nếu Hựu Huyên là điều em muốn, được rồi, dù sao em cũng là người nuôi
dạy nó từ bé đến giờ, nó cũng không rời được em. Có điều anh cũng sẽ
không trốn tránh trách nhiệm nuôi nấng con bé, chăm sóc nó, nuôi dạy nó
nên người.”
Nói đến cùng thì vẫn là tiền, sao ông ấy không hiểu nhỉ? Bà chưa bao giờ thiếu tiền.
Hựu Huyên mới 6 tuổi nhưng đã rất thông minh- cô nghe được, vì dì Lâm,
ba bỏ rơi mẹ, cũng không cần cô. Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô là sự
nặng nề đau thương không nên có ở một đứa bé 6 tuổi.
Cảm xúc đó cũng xuất hiện trên mặt Hinh Nghi- thật đáng buồn, bà còn
tưởng rằng Hựu Huyên là thứ vũ khí cuối cùng của mình để giữ chân chồng ở lại, té ra, chỉ vì ly hôn, ông cũng bất chấp tất cả.
Đến nước này mà còn lừa mình dối người thì quá ngu xuẩn rồi: “Tôi đã
hiểu rồi- dù thế nào, ông cũng muốn ly hôn.” Bà hiểu rõ tới mức thấy cổ
nghèn nghẹt, nghẹn ngào.
Hựu Huyên nhìn ba thật lâu, lâu đến cô tưởng mình đã hóa thành tượng đá, nụ cười thường treo trên mặt cũng biến mất. Lần đầu tiên, ánh mắt cô
nhìn ông có lẫn sự hận thù.
Thấy vậy, ông hơi giật mình- ông biết mình thật có lỗi với cô, nhưng,
ông phải nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân sai lầm của mình, có chần
chờ thêm nữa thì hai bên đều cảm thấy nặng nề thêm thôi- hy vọng lúc con gái ông lớn lên sẽ hiểu được.
Hựu Huyên trèo lên giường, cánh tay nhỏ nhắn ôm lấy mẹ, thỏ thẻ: “Mẹ ơi, đừng sợ! Hựu Huyên không đi đâu cả, Hựu Huyên sẽ lớn thật mau để chăm
sóc mẹ.”
Hinh Nghi cũng ôm lấy con mình, đúng rồi, bà còn cô con gái bên cạnh mình mà.
Thở dài, bà nói khẽ: “Chờ một chút, để tôi ký giấy ly hôn đã.”
Lần đầu tiên, bà nhắc tới đề tài này. Ba Hựu Huyên giật mình, chợt thấy mình có chút lo lắng không đâu.
Cánh tay gầy trơ xương của bà ôm chặt con, từng lằn gân xanh hiện rõ
trên mu bàn tay- ông chợt nhận ra bà gầy hẳn đi từ dạo trước: Là tại ông sao? Đã bao lâu rồi? Từ lúc nào thì Hinh Nghi bắt đầu biết trang điểm?
“Hinh Nghi, bà……” Không khỏe sao?
Ông còn chưa dứt lời thì bà đã cắt ngang: “Tôi cam đoan sẽ không lâu lắm đâu.”
Ông nhìn bà chăm chăm, suy đoán, nghi ngờ. Nhìn vào mắt chồng, bà cười buồn bã: “Ông về đi, tôi sẽ liên lạc ông sau.”
Hựu Huyên không biết ba mình đi lúc nào nữa. Khi cô nhìn lại thì phát
hiện mẹ đã vừa khóc vừa cười ôm lấy mình, cả người mẹ nóng rực như lửa.
Bà lay lay đôi vai Hựu Huyên, áp đôi má nóng hổi vào khuôn mặt lạnh băng của con gái. Hựu Huyên vỗ về lưng mẹ, cô nói: “Mẹ đừ
