người không chút biểu cảm:
"Vậy thì lẽ nào là đến đây để thương hại anh sao?".
"Được cả người trong nhà hầu hạ, anh có gì mà đáng thương hại chứ?"
Thư Quân nói "Xảy ra chuyện lớn vậy, sao không nói với em?"
"Cô Thư, hình như cô đã quên bản thân mình chẳng còn quan hệ gì với tôi nữa rồi."
Rốt cuộc cô trông thấy vẻ mỉa mai quen thuộc trên khóe môi anh. Thứ
Quân nhẫn nhịn, quyêt định khoan chấp nhặt những việc này, chỉ nhắc nhở
anh:
"Em nghe Trần Mẫn Chi nói, trước khi chúng ta chia tay anh đã quyết định phẫu thuật. Lúc đó sao không cho em biết?".
Thái độ Châu Tử Hoành nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời cô:
"Vậy thì có lẽ anh thấy việc đó chẳng cần thiết. Hoặc cũng có thể
là", anh cười giễu cợt, "giống như những gì em đã biết, bên cạnh anh còn có người phụ nữ khác có tư cách biết chuyện này hơn em".
"Thế nhưng Trần Mẫn Chi nói, bên cạnh anh ngoài em ra thì đã rất lâu rồi chẳng có người phụ nữ nào gần anh cả."
Thư Quân trầm mặc hồi lâu mới nói ra sự thật.
Quả nhiên, cô dường như trông thấy cảm xúc trên gương mặt Châu Tử
Hoành có chút thay đổi nhỏ. Nhưng anh nhanh chóng mím chặt khóe môi,
giọng điệu trở nên càng lạnh lùng không thấu tình người.
"Nếu như em đến đây chỉ là để nói những chuyện nhàm chán này, vậy thì giờ em có thể đi được rồi, nhân lúc trời còn chưa tối."
"Trời đã tối sầm rồi."
Cô nhỏ nhẹ đính chính.
Trông thấy gương mặt bỗng chốc cứng nhắc của anh, Thư Quân lúc này
mới thừa nhận tâm địa của mình chẳng hoàn toàn thiện lương, hoặc có thể
là ở cùng anh quá lâu nên cô mới trở thành bất lương.
Cô dường như đã làm anh nổi cáu rồi.
Bởi lẽ anh giận đến mức cơ hàm co chặt lại, đứng dậy chuẩn bị tiễn khách. Cô lại cướp lời nói trước:
"Anh đưa tay anh ra".
Châu Tử Hoành dường như sững sờ.
Cô dứt khoát tiến về phía trước chụp lấy bàn tay phải của anh, đặt vào lòng bàn tay anh một thứ đồ vật.
Cô hỏi:
"Đây có phải là thứ anh tặng cho em không?".
Viên kim cương góc cạnh tuyệt mỹ khúc xạ những ánh sáng mơ huyền.
Châu Tử Hoành bình thản nói:
"Thật thứ lỗi, anh vừa mù chưa lâu, dựa vào cảm giác mò mẫm của bàn tay chẳng biết là vật gì cả".
Lời vừa dứt, anh liền thả lỏng tay ra. Viên kim cương rơi xuống thảm lăn đến bên chân Thư Quân.
Cô không nói gì, chỉ khom người nhặt lên rồi cất lại vào trong túi.
Cô nói:
"Châu Tử Hoành, giữa chúng ta hình như có chút hiểu lầm, anh không
nhận thấy cần phải nói rõ sao? Em chỉ có hai ngày nghỉ phép, mong rằng
thái độ của anh ngày mai khá lên chút, không uổng công em vượt ngàn dặm
xa xôi chủ động đến tìm anh".
Để đến đây cần phải tốn bao nhiêu quyết tâm và dũng cảm, e là ngoài
cô ra chẳng có người thứ hai hiểu được. Thế nhưng cô cũng chẳng rõ
nguyên nhân thúc đẩy cô quay về bên anh là gì nữa.
Tối hôm đó, Thư Quân ở lại qua đêm.
Bởi lẽ chẳng nhận được lời căn dặn đặc biệt nào của chủ nhà, vì thế
người giúp việc đành dẫn Thư Quân đến phòng khách, cũng còn may trong
phòng tất thảy đều tiện nghi.
Thế nhưng bãi biển về đêm chuyển lạnh, Thư Quân ngủ đến nửa đêm thì
bị cái lạnh làm tỉnh giấc. Lúc này mới phát hiện ra cửa sổ quên đóng, để lộ khe hở khá rộng, luồng gió lạnh ẩm ướt cứ thế gào thét, rèm cửa bị
gió thổi cuốn thốc lên.
Thế nhưng cô cuộn tròn mình trong chăn lười nhúc nhích.
Gần đây công việc sắp đặt căng thẳng bận rộn lại cả ngày ngồi tàu xe
vất vả khiến cô mỏi mệt buổn ngủ đến lạ thường, thêm vào đó là cuộc trò
chuyện không mấy vui vẻ cùng Châu Tử Hoành khiến tinh thần cô càng thêm
ức chế.
Xoa xoa cánh tay lạnh ngắt, đẩu óc Thư Quân này sinh suy nghĩ: Chi
bằng tối nay chết cóng ở đây, cho gã đàn ông xấu xa bất lương ấy bị kiện ra tòa vì án mạng, vả lại, nếu anh còn chút lương tâm có lẽ sẽ vì cái
chết của cô mà tỏ ra chút ăn năn cũng nên!
Thế nhưng ngay lập tức cô cảm thấy mình chắc là phát khùng rồi mới có suy nghĩ xuẩn ngốc như vậy.
Trên thế gian này chỉ có một mình Châu Tiểu Mạn, còn những người khác cho dù cam tâm tình nguyện hy sinh mạng sống cũng chưa chắc đã để lại
ấn tượng gì trong lòngChâu Tử Hoành.
Bởi vì anh chính là người như vậy.
Với tình yêu thì được anh xem như báu vật, còn đã không yêu e là cũng chẳng bằng hạt bụi nữa.
Cô chẳng thế nào quả quyết rằng liệu mình có sự ưu đãi đặc biệt
không, nhưng trên thực tế thì cô thà rằng tận hưởng năm tháng tuyệt vời
này đồng thời phác họa sâu sắc trong cuộc sống của người đàn ông này
bằng sức mạnh của những năm tháng đó.
Vì thế trước khi để bản thân lạnh đến mức không chịu nổi, Thư Quân
chuẩn bị đứng dậy đóng cửa số, tiện tay tìm kiếm xem còn tấm chăn nào
dày hơn không.
Thế nhưng đúng lúc đó, cô nghe thấy có tiếng động khe khẽ vọng lại từ cánh cửa.
Cô nằm ngủ đối diện cánh cửa, khi cô trở mình quan sát thì thấy cửa
được hé mở ra thêm chút, đèn ngủ ngoài hành lang mờ ảo rọi vào, bên
ngoài không một bóng người. Lúc này Thư Quân hú hồn. Cô nhanh chóng ngồi dậy, chính vào lúc ở trên giường do dự nên hay không ra ngoài xem thì
nghe thấy tiếng bước chân từ xa tiến đến gần.
Một người phụ nữ giúp việc mặc ảo ngủ gõ vào cánh cửa đang khép hờ,
dường như sợ kinh động