i nữa. Hiện nay tôi
thật sự chưa có bạn trai. Trước đây đã từng có cũng chẳng phải là mối
tình lãng mạn hay tiếng sét ái tinh gì cả. Chỉ là đúng lúc khi anh ấy
cần tôi nhất thì tôi phát hiện ra rằng tôi đã yêu anh ấy và tôi cũng đã
có được cảm giác anh cần đến tôi. Còn về việc chia tay sau này, rất
nhiều nguyên nhân tôi chẳng tiện nói ra. Đó là những trải nghiệm tình
cảm của tôi. Hôm nay dứt khoát nói rõ ràng một lần, mong rằng lần sau
gặpmặt mọi người đừng hỏi những câu hỏi tương tự như vậy nữa, có được
không?"
.Đoạn đối thoại dài vừa xong, cả trường quay yên tĩnh trong vài giây, vài người đồng thanh cười gật đầu nói:
"Được".
Bọn họ rốt cuộc cũng đã chịu buông tha cho cô, vả lại nụ cười trên khuôn mặt cũng dường như thành thật hơn trước đó rất nhiều.
Cuộc phỏng vấn kết thúc, Tiểu Kiểu giơ ngón tay cái lên:
"Chị Thư, chị cừ lắm. Chưa bao giờ có nguòi nghệ sĩ nào trả lời giới truyền thông như vậy cả!".
Thư Quân tặc tặc lưỡi:
"Lát về chẳng biết có bị Nicole "sạc" không?".
Tiểu Kiều thật thà nói:
"Chẳng biết nữa, chị nói xong thì chị ấy xoay người bỏ đi".
Trần Mẫn Chi rất mệt mỏi, vừa rồi vô tình ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy
mới phát hiện ra bản thẩn tựa vào vai của Châu Tử Dương. Có lẽ để làm
dịu sự ngượng ngập của mình, cô tìm đề tài khá quan trọng trò chuyện.
"Anh nói xem, có nên báo cho Thư Quân không?"
Đâỵ chính là câu hỏi kìm nén trong lòng cô.
Châu Tử Dương nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt lóe sáng,
"Em cho rằng cô ấy cần thiết phải biết sao?".
"Em thấy không cần."
"Vậy thì làm theo trực giác của em đi."
Châu Tử Dương nói:
"Trực giác của phụ nữ thường khá là chuẩn".
"Anh cũng tán thành với suy nghĩ của em sao?"
"Anh chỉ muốn bù đắp lại lỗi lầm lần trước đây của mình, thuận tiện cứu vãn tình cảm anh em."
Anh cười nhạt nói phóng đại. Trần Mẫn Chi cầm chiếc điện thoại vẫn đang do dự, Châu Tử Dương dứt khoát đề nghị:
"Nêu em sợ anh Hai la rầy, chi bằng đợi ca phẫu thuật kết thúc, nếu
thấy anh ấy nổi cơn tam bành thì đừng "giương nòng súng" lên nữa".
"Vậy nếu lỡ như..."
"Vậy thi lúc đó em thông báo với Thư Quân nhé."
Công ty quảng cáo gửi đến mấy bức ảnh quảng cáo trang sức mẫu, Thư Quân vừa bước ra khỏi phòng ghi âm đã bị gọi sang xem.
Thật ra người xây dựng hình tượng cùng thợ chụp hình đều cực kỳ giỏi, hình cô vô cùng đẹp, ngay cả Thư Quân xem xong cũng sửng sốt.
Hóa ra mình xuất hiện dưới ống kính với một dáng vẻ hoàn toàn khác. Cuối cùng có người chọn ra một bức, đánh giá:
"Bức này có cảm xúc nhất".
Lời vừa thốt lên gần như đều đạt được sự tán đồng của mọi người.
Trong bức ảnh Thư Quân nằm trên chiếc giường trắng như tuyết, trên
người mặc chiếc váy ống ôm ngực bằng tơ tằm đơn giản, trang phục mềm mại bó sát người toát lên thân hình duyên dáng quyên rũ. Cô đeo chiếc vòng
cổ cùng đôi hoa tai bằng đá quý xanh lục, phục sức trang nhã cùng với
tấm lưng trắng muốt toát lên vẻ rạng rỡ không gì sánh bằng. Còn cô, với
đôi mắt bên nhắm bên mở, dáng vẻ nằm ngủ thoải mái, mái tóc dài đen dày
xõa ra khắp giường đang đón lấy tia sáng ban mai mơ huyền, nửa gò má
được phủ bởi lớp ánh sáng vàng kim nhạt. Tựa như người đẹp vừa thức giấc với tư thái lười nhác chào đón buổi sớm mai.
Gương mặt cô mang một biểu cảm mơ hồ khó hiểu pha trộn với nét ngây
thơ cùng sự gợi cảm. Hai điểm khí chất và mỹ cảm này vốn dĩ không song
song tồn tại ở phái nữ nhưng lại hòa hợp tuyệt vời trong biểu cảm của
cô. Phong cách gợi cảm khêu gợi này dường như lướt xuyên qua bức ảnh
mỏng manh đó đón nhận lấy những trang sức sang trọng tinh tế, dễ dàng
nhanh chóng thắp lên ngọn lửa ham muốn ở người bên cạnh.
Chính vào lúc mọi người lần lượt khen ngợi thưởng ngoạn, Thư Quân nhớ ra rằng, thật ra trong cả chùm ảnh duy chỉ độc nhất một bức này vì lúc
đó nhận lời để nghị của Châu Tử Hoành kể cả tư thế ngủ cùng biểu cảm của cô đều cần phải tìm cảm giác và góc độ chụp.
Cô nhớ lúc đó anh nói với cô:
"Chính là cảm giác mỗi sáng mới thức dậy".
Thật ra cô rất thắc mắc, dáng vẻ ngủ mơ màng liệu có mang lại hiệu quả tốt không?
Thế nhưng bây giờ đã chứng minh rằng hiệu quả tốt đến tột cùng.
Cô ngắm nhìn chăm chăm bức ảnh đó hồi lâu. Đây cũng là lần đầu tiên cô biết mình ngủ say tỉnh dậy lại có dáng vẻ như thế này.
Người ngoài đều khen ngợi cô phong cách, sắc thái biểu cảm đa dạng.
Cô chỉ cười chẳng nói gì trong lòng chợt thức tỉnh, đó là cảm giác bị
một vật gì đó đột ngột đập vào.
Dường như, Châu Tử Hoành còn hiểu rõ cô hơn cả chính cô nữa.
Sự nhận thức này đến đột ngột khiến tận đáy lòng cô không khỏi khẽ run rẩy.
Mãi đến khi chuông điện thoại reo lên, Thư Quân mới miễn cưỡng thu
dọn lại mớ cảm xúc, cái tên lóe sáng trên màn hình khiến cô do dự trong
giây lát.
Cô bước đến chỗ yên tĩnh, trước mặt là bức tường thủy tinh ngăn cách
quang cảnh ồn ào của đoàn xe như mắc cửi trong hoàng hôn dưới tòa nhà
mười mấy tầng lầu. Cô nhận lấy điện thoại bình thản chào hỏi đối phương:
"Chào em, Mẫn Chi, có chuyện gì không?"
Mùa hè nắng nóng oi bức điên người đã bước sang hồi kết, khí hậu thành phố C vẫn chưa trở