nên mát mẻ và dễ chịu, tiếp đó là bước
sang "lập thu" đầy đáng sợ, rõ ràng cho thấy một đợt nắng nóng rốt cuộc
cũng nhanh chóng ập đến.
Ngày thứ hai sau khi ghi âm xong ca khúc mới Thư Quân đón chuyến bay rời đi để đến một thành phố ven biển phía nam Trung Quốc.
Trần Mẫn Chi đã viết rõ ràng tường tận địa chỉ trong tin nhắn nhưng
vẫn tốn không ít thời gian của Thư Quân, chạy vạy ngược xuôi hỏi thăm
vài người bản địa, cuối cùng mới lần mò được đến nơi.
Sau khi đến nơi cô nhanh chóng hiểu ra, bởi vì nơi đây là bãi biển tư nhân người nước ngoài không được phép vào, ngay cả khu vực lân cận
dường như cũng thưa thớt người, chẳng trách khó tìm đến vậy.
Dựa vào lời căn dặn đặc biệt cùa Trần Mẫn Chi trước đó, Thư Quân nhanh chóng tiến vào khu dân cư riêng biệt cao cấp.
Bãi cát trắng tinh rộng rãi, sóng biển mang chút hơi nước lành lạnh chạng vạng tối.
Từng làn sóng từ xa cuồn cuộn đánh vào bờ cát trắng rồi lại lặng lẽ lùi ra xa.
Vị mặn của không khí lẫn trong làn gió, nhưng vẫn vô cùng mát mẻ.
Điểm tận cùng của biển dường như cứ thế lan ra tận chân trời, áng mây đỏ hồng phía tây rực rỡ trên bầu trời xanh biếc.
Nơi đây yên tĩnh, tráng lệ, một nơi tựa như trong giấc mộng huyền ảo, chỉ tiếc là Thư Quân lúc này không có tâm trạng thưởng ngoạn.
Để tiện đi lại ngay cả giày cô cũng tháo ra cầm trên tay.
Cô đi vài trăm mét cuối cùng trông thấy căn nhà nằm trơ trọi xa xa cùng dáng hình quen thuộc.
Thế nhưng người đó chẳng hề chú ý đến cô, thậm chí đến khi cô tiến
đến ngay trước mặt, anh vẫn nằm nghiêng người thoải mái trên chiếc ghế
dưới mặt trời, mặt hướng ra biển, không nhúc nhíchAnh mặt trời xế chiều
sót lại hắt trên mái tóc ngắn vừa mọc dài ra của anh, trên sông mũi cao
đeo cặp mắt kính đen.
Đôi mắt lôi cuốn nay đã hoàn toàn bị che khuất.
Làn môi mỏng khẽ mím lại, đường nét cơ hàm nghiêm nghị là điểm Thư Quân cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Cô đứng ngay cạnh anh chợt phát hiện ra đã lâu rồi không gặp mà bản thân cô chẳng thế nào quên được hình bóng của anh.
Từ vầng trán xuống đến cằm, dường như, từng đường cong cô nhắm mắt lại đều có thể phác họa được.
Mà rõ ràng trước đây cô chẳng hề cố tình quan sát diện mạo của anh.
Thế nhưng có vài thứ chỉ là nhớ vậy thôi, cứ thế in đậm trong đầu, khắc sâu tận trong ký ức.
Trước đó anh có lẽ đã nghe thấy tiếng bước chân của cô, nhưng cô đứng tại đó vẫn chẳng phát ra tiếng động gì. Điều này rốt cuộc khiến người
đàn ông trầm mặc điển trai đó có chút phản ứng.
Trông thấy anh khẽ đứng thẳng dậy từ chiếc ghế dựa, nghiêng mặt về phía cô đứng, hỏi:
"Mặt trời đã xuống núi rồi sao?",
"Vẫn chưa", cô đáp lời anh, "nhưng cũng sắp rồi. Em nghĩ là giờ cơm tối cũng sắp đến rồi, em đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn".
Đó là Trần Mẫn Chi trong cuộc điện thoại thông báo tình hình của anh ấy.
Thư Quân theo sau Châu Từ Hoành, lặng lẽ dõi theo bưóc chân chậm rãi
từng chút từng chút của anh, trong lòng chợt trào dâng nỗi đau xót xa.
Cô còn nhớ những gì mình nói trong cuộc phỏng vấn ấy.
Lúc cô đem lòng yêu anh chính là lúc anh cần cô nhất. Người đàn ồng
mạnh mẽ đến mức dường như chẳng có gì là không thế làm được, cô cứ ngỡ
rằng lần đó là lần duy nhất anh yếu đuối trong cả cuộc đời của anh.
Thế nhưng chẳng thể ngờ rằng, hiện giờ anh lại vẫn không nhìn thấy gì nữa.
Nhưng lần này thì có lẽ anh chẳng cần cô nữa rồi,
Anh có người giúp việc, có người chuyên hầu hạ, nâng đỡ anh.
Kế từ khoảnh khắc nhận ra giọng điệu của cô, anh chẳng nói một lời nào với cô, lạnh lùng đến mức như người qua đường.
Nhưng dù sao anh vẫn chưa đuổi cô đi ngay lập tức, bởi lẽ anh chẳng
nói gì nên những người giúp việc đều nghiễm nhiên coi Thư Quân là vị
khách đồng thời chuẩn bị cả cơm tối cho cô.
Xem ra Châu Tử Hoành đã quá quen thuộc với hoàn cảnh xung quanh căn
nhà này, ăn xong bữa cơm thì tự mình về phòng, chẳng hề yêu cầu sự giúp
đỡ của người khác.
Những người làm thuê trong nhà đều vô cùng im lặng, phần lớn thời gian chỉ cắm đầu làm việc.
Đối với nữ khách đột ngột xuất hiện này, điều duy nhất họ làm là bỏ
qua những lễ nghi chào hỏi, dâng trà mời nước, gương mặt chẳng đê' lộ
chút dấu vết tò mò hay thăm dò nào cả.
Chỉ khi Thư Quân muốn vào phòng ngủ thì bị một người giúp việc chặn lại.
Đối phương nói với giọng điệu khách sáo và uyên chuyến:
"Ông Châu sắp phải đi tắm, cô có thể chờ một lát rồi mới vào không?".
Thư Quắn chưa kịp đáp trả thì cánh cửa trước mặt chợt mở ra.
Châu Tử Hoành đứng bên cửa, nói nhạt:
"Em vào đi".
Với giọng điệu thờ ơ ấy có thể phán ra được rắng câu nói đó nói với cô.
Thư Quân tiến vào phòng mới phát hiện ra bên trong hơi u ám, cô tìm thấy công tắc tiện tay bật đèn lên.
Dưới tia sáng rực rỡ đó cô mới có thế trông thấy rõ biểu cảm của anh. Tuy là, kể từ khi cô xuất hiện, anh trước sau vẫn giữ nguyên gương mặt
không chút biểu cảm chẳng nhận ra được vui buồn hay tức giận.
"Em đặc biệt đến đây để xem chuyện hài ư?"
Người đàn ông sờ soạng chiếc sofa rồi ngồi xuống, mở miệng hỏi giọng hờ hững.
"Ở đây có chuyện hài cho em xem sao?"
Gương mặt điển trai nghẹn
