ả thật chỉ đơn giản là vậy." Anh nói: "Cảm ơn cô đã gắng bớt chút thời gian đến thưởng thức".
Những lời lẽ khách sáo thường gặp này thốt lên từ miệng anh, hiện rõ
khí phách đàn ông, nhưng hoàn toàn chẳng có bất kỳ cảm giác khiêm nhường nào. Bạch Hân Vy lại mỉm cười, nhớ lại lần đầu tiếp xúc người đàn ông
này đã để lại cho cô ấn tượng đầy ngạo mạn.
Cô nói: "Không cần khách sáo như vậy. Tôi và Châu Tử Dương là bạn học nhiều năm nay, huống hồ lần trước ba người chúng ta cùng nhau dùng cơm
rất vui vẻ. Có thể gặp riêng với Châu Tổng, đây là niềm vinh hạnh của
tôi".
"Nói vậy thì, tôi đã khiến cô thay đổi quan niệm rồi sao?" Châu Tử Hoành hỏi nhạt.
Ánh mắt Bạch Hân Vy khẽ khuấy động, cảm nhận người ngồi trước mặt
mình dường như có gì đó đặc biệt, năng lực nhạy bén, có thể dễ dàng nhìn thấu được suy tư của người khác. Thế nhưng, cô không biểu lộ ra, ngữ
khí dịu dàng và chân thành: "Tôi xưa nay chưa từng có ác ý với anh, thay đổi quan niệm, ý anh là sao?".
Châu Tử Hoành khẽ mỉm cười, dường như không cố tình xoáy quanh đề tài này nữa, trả lời chân thành: "So với lần hẹn dùng cơm trước đây, thì sự lựa chọn hiện giờ rõ ràng khiến người ta thấy thoải mái hơn nhiều. Có
câu "sắc" đẹp bữa ăn cũng ngon miệng, xem ra không phải không có lý".
Kinh nghiệm của anh trên tình trường cũng nổi tiếng phong phú tựa như nghiệp vụ tại G&N. Bạch Hân Vy đã sớm nghe nói về vấn đề này, chỉ
là mãi đến tận hôm nay mới chính thức được lĩnh giáo. Dường như bất kỳ
lời lẽ ca ngợi nào xuất ra từ miệng anh cũng đều được biểu hiện rất tự
nhiên, thỏa đáng.
Cũng may con tim của cô không đặt bên anh, mà cô cũng nhìn ra được
rằng anh chỉ ca ngợi xã giao đôi chút, vốn dĩ không có ý đồ gì khác cả.
Người cô chung tình là một người đàn ông khác, một dạng đàn ông hoàn toàn tương phản với Châu Tử Hòanh.
Nghĩ đến Bùi Thành Vân, Bạch Hân Vy không khỏi thất thần.
Trong ấn tượng, anh rất ít khi khen ngợi cô, cho dù là những tháng
thân mật nhất. Dù cô trang điểm rực rỡ bắt mắt người khác thế nào, hay
là một thân thể trẻ trung, khỏa thân quyến rũ, anh cũng rất ít khi khen
cô đẹp.
Những lời lẽ riêng thuộc về tình nhân, những tính từ ca ngợi khiến nữ giới cảm thấy mở cờ trong bụng thì đối với Bùi Thành Vân tất thảy đều
hóa thành sự trầm mặc. Đến mức một thời gian, cô thậm chí bắt đầu hoài
nghi về sức hấp dẫn của bản thân. Thế nhưng, rành rành đó là những năm
tháng tuyệt nhất của cô, đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm chú ý của
mọi người.
Cơ mà, dường như chỉ có anh không biết thưởng ngoạn cô hay nói khác đi là anh luôn phớt lờ cô.
Bữa cơm tối, Châu Tử Hoành khui một bình rượu vang, Bạch Hân Vy uống
hết một phần ba. Thật ra tửu lượng của cô cũng không tệ. Thế nhưng tối
nay, cô mượn chút rượu này để bỏ mặc cám xúc bốc đồng của bản thân.
Sau khi ra khỏi nhà hàng, cô lái xe đi thẳng đến một nơi không lấy
làm quen thuộc lắm với mình. Đó là căn hộ của Bùi Thành Vân, trước đây
cô chưa từng đến đây, vì thế mà khi cô ấn chuông cửa thật sự khiến người trong nhà kinh ngạc.
Nụ cười khẽ ánh trên gương mặt ửng đỏ, cô nghiêng đầu nói: "Hoan nghênh em vào nhà ngồi một lát chứ?".
Đây là căn hộ của người đàn ông độc thân, không lưu lại chút dấu vết
nào của phụ nữ. Ánh mắt Bạch Hân Vy lướt một vòng quanh căn phòng. Cuối
cùng lọt vào gương mặt anh tú lạnh lùng đó. Đón lấy ánh mắt của đối
phương, cô cảm nhận nỗi đau rạo rực trong lồng ngực tựa như hơi men rượu đang tích tụ, ngưng đọng tại nơi nào đó trong cơ thể, thấm dần vào
miệng vết thương vẫn chưa lành.
Cô hậm hực coi thường bản thân mình, mở miệng nói: "...Em nhớ anh".
Bùi Thành Vân nói: "Em đã uống rượu?".
Cô gật đầu, mắt sáng long lanh: "Em biết anh không thích".
Bùi Thành Vân không tiếp lời, chỉ về phía sofa, nói: "Để anh rót nước cho em".
Anh xoay người đi về phía nhà bếp.
Lại là bóng dáng ấy.
...
Anh trước nay vẫn chỉ để lại cho cô một bóng hình, cho dù chỉ vào nửa đêm năm đó.
Bạch Hân Vy suy ngẫm, chợt nhanh chóng tiến về phía trước, không nói lời nào chỉ lê gót theo bước chân anh từ phía sau.
Cô ôm chặt lấy eo của Bùi Thành Vân từ phía sau, động tác vô cùng thuần thục, hệt như vô số lần trước đây.
"Hân Vy." Thân hình mảnh mai thon gầy khẽ ngưng đọng ngay giữa phòng khách.
"Gọi lại lần nữa đi."
"..."
"Gọi lại lần nữa đi." Bạch Hân Vy áp sát mặt vào tấm lưng thon thon
gầy, nhắm mắt lại, giọng điệu trầm thấp phảng phất như nói với chính
mình: "Gọi lại lần nữa đi, được không anh?".
Cô nghĩ mình nhất định là say rồi nên mới có những hành động, những
yêu cầu như vậy. Năm đó họ chia tay, cô kiêu ngạo là thế, cao ngạo đến
mức cả biểu cảm đau khổ không hề lộ ra trên gương mặt. Cô chỉ mỉm cười
gật đầu tán đồng với anh – có lẽ chúng ta là bạn bè là thích hợp nhất.
Cô nói đầy vẻ bình tĩnh kiên định, nhưng cô biết rằng kiểu kiên định
ấy chỉ để thuyết phục bản thân mình. Bạn bè... Chỉ có quan hệ bạn bè mới có thể duy trì được quan hệ giữa anh và cô một cách lâu dài mà thôi.
Cô không muốn mãi mãi mất anh vì thế mà chỉ có thể đón nhận kết quả như vậy.
Thế nhưng tối nay, ham m