Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324064

Bình chọn: 9.5.00/10/406 lượt.

ư khẽ hấp háy, anh cười lạnh, hàm ý đằng sau nụ cười khiến người ta không tài nào nắm bắt được.

Cô nhìn anh, lặng lẽ, vài giây sau mới quay đầu bỏ đi.

Dường như mất cả hứng thú đi dạo siêu thị. Sau khi rời khỏi hội sở,

Thư Quân lại chẳng thể nhớ ra mình vốn định đi mua những thứ gì. Bên kia đường vừa đúng có nhà hàng Pizza Hut. Cô bước vào chọn một phần Pizza

hải sản chín tấc cùng bao nhiêu là thức ăn vặt. Cô ăn lấy ăn để dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ.

Thật ra cô vốn ăn không nhiều, chẳng rõ là vì sao hôm nay lại ăn

nhiều đến vậy. Cuối cùng, khi đã giải quyết toàn bộ thức ăn bày trên

bàn, Thư Quân mới mãn nguyện, hài lòng đứng dậy rời đi. Lúc ra khỏi cửa

chính, phục vụ bàn sau lưng nhiệt tình nói: "Hẹn gặp lại quý khách lần

sau". Cô nghênh diện với không khí mát lạnh phía ngoài hít thật sâu,

chợt thấy tâm trạng khá lên rất nhiều.

Vậy mà ngủ đến nửa đêm, cơn đau dạ dày quằn quại đột ngột kéo đến khiến cô tỉnh giấc.

Thư Quân vật lộn đứng dậy bật đèn, mở tủ thuốc ra mới phát hiện số

thuốc dự bị thiếu hụt trầm trọng. Sau khi uống viên Domperidonum cuối

cùng còn sót lại cô lặng lẽ nằm lên giường chờ đợi một lúc. Kết quả phát hiện ra thuốc đó hoàn toàn không công hiệu. Chỗ đau vẫn đau quặn mà còn có xu hướng lan rộng ra nữa. Sau đó, cô mới nhận ra có lẽ chỉ uống

thuốc đau dạ dày vẫn chưa đủ.

Cô định đứng lên thay quần áo, nhưng cũng chẳng được. Cơ thể giữ

nguyên ở trạng thái như con tôm mới có thể giảm bớt cơn đau. Cuối cùng

cô chẳng thể làm gì được chỉ đành mò mẫm chiếc điện thoại cầu cứu.

Nửa đêm canh ba, trong cơn đau dữ dội này, kỳ thực cô hơi mơ màng,

chỉ mơ hồ nhớ đến người liên hệ trong điện thoại gần đây nhất là ai.

Nhưng trước khi cô chưa kịp suy nghĩ và lựa chọn thì ngón tay cô đã ấn

trước rồi.

Lúc Châu Tử Hoành đến nơi, Thư Quân đang cuộn tròn người trốn trong

chăn. Cô vốn dĩ hơi hối hận vì đã tìm anh, thế nhưng khi nghe thấy tiếng mở cửa, cô nhanh chóng tìm thấy lý do để an ủi bản thân. Châu Tử Hoành

là người duy nhất có chìa khóa, ít ra không cần cô phải vật lộn bước

xuống giường mở cửa cho anh.

Trông thấy cô, Châu Tử Hoành chẳng nói lời nào khoác cho cô chiếc áo

rồi cõng cô xuống lầu đưa vào trong xe. Cô vốn hơi kháng cự nhưng sau đó phát hiện ra mình thật sự chằng còn chút sức lực nào vì thế mà mặc theo sự sắp đặt của anh. Sau khi lên xe cô chỉ nói yếu ớt: "Đã phá rối giấc

ngủ của anh rồi". Châu Tử Hoành khẽ rên nhẹ, liếc nhìn cô bằng ánh mắt

nơi khóe mắt. xe vút đi rất nhanh.

Đến phòng cấp cứu, bác sĩ chuẩn đoán là viêm dạ dày cấp tính, truyền

hai chai nước biển. Bởi lẽ không có tài xế nên Châu Tử Hoành phải đích

thân đi lấy thuốc, cô đành ngồi ở hành lang chờ. Hai giờ sáng, bệnh viện vắng lặng đáng sợ, y tá trực ban chẳng rõ trốn biệt ở đâu. Bất kỳ tiếng động nào phát ra cũng dường như trở thành những vọng âm rất lớn. Ánh

đèn ở hành lang ảm đạm, khiến người ta giật mình hoảng hốt.

Cô thấy mình đơn độc ngồi chờ rất lâu nhưng thật ra chỉ có vài phút.

Lúc trông thấy Châu Tử Hoành, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Kim chích vào cánh tay, thể dịch mát lạnh theo huyết quản chạy vào

thân thể. Cô nằm trên giường, giương to mắt nhìn anh: "Anh chưa đi

sao?".

Hỏi xong cô mới phát giác ra câu hỏi hơi ngờ nghệch. Kết quả, Châu Tử Hoành dường như bị cô chọc cười, gương mặt trầm lặng hồi lâu cuối cùng

cũng dãn ra, khóe môi động đậy nói: "Không đi".

Cô cúi đầu ồ lên một tiếng, như cảm thấy mất mặt lại như đang kiểm điểm lại sự thất thố của bản thân, quay đầu đi, trầm mặc.

Nghe thấy Châu Tử Hoành bên cạnh nói: "Buồn ngủ thì em ngủ chút đi".

Cô lắc đầu, "Không buồn ngủ".

"Sao thế, lại sợ anh vứt bỏ em chạy mất à?" Giọng điệu của anh mang chút châm biếm, cười nhạo cô như trước đây.

Cô cắn chặt môi, không khỏi lên mặt, giọng thấp trầm đáp lại: "Tùy thôi". Nói rồi nhắm mắt lại không nói gì nữa.

Kỳ thực cô cũng chẳng chợp mắt được, vả lại cô biết anh cũng chẳng cử động chỉ lặng lẽ ngồi cạnh. Cả gian phòng bệnh chỉ có hai người, ánh

đèn sáng mờ mờ hắt vào mắt cô, hàng lông mày đẹp rậm rạp khẽ rung động

tựa như hai chiếc vây cánh đen thẳm trong cơn mưa gió.

Anh biết cô tỉnh rồi, một lát sau Châu Tử Hoành nghiêng người xoa xoa bàn tay đang truyền dịch, hỏi: "Không lạnh ư?".

Thư Quân nhắm mắt lắc đầu, lặng lẽ rụt tay lại.

"Rốt cuộc em làm sao vậy?" Trầm mặc một lúc cô nghe thấy anh lạnh lùng hỏi.

Cô động đậy khóe môi: "Là ý gì?".

"Mấy ngày nay em cứ cố tình lảng tránh anh thế?"

Âm tiết cuối khẽ dâng lên vốn là dấu hiệu tâm trạng anh không vui

nhưng lần này cô như chẳng buồn để tâm đến, tiếp tục chẳng màng sống

chết vờ phủ nhận: "Đâu có".

"Nói dối vốn không phải sở trường của em, nói đi, lần này rốt cuộc lại không ổn chỗ nào nữa?"

"Không có là không có." Khoảnh khắc này đây, tận đáy lòng Thư Quân

cảm thấy bản thân có tố chất làm cách mạng. Cô mở to mắt, nói phủ đầu

trước. Gương mặt lộ chút vẻ thiếu kiên nhẫn, "Nếu đã không tin em thì

việc gì phải hỏi nữa chứ?".

Dáng vẻ bĩu môi của cô xem chừng thật sự hơi nổi cáu nhưng trong mắt

Châu Tử Hoành ch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t