Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324132

Bình chọn: 7.00/10/413 lượt.

, không lỡ việc của anh chứ?".

"Dù gì cũng chẳng phải chuyện gấp. Anh chỉ không thể tự mình lái xe,

cũng chẳng muốn dùng tài xế ở nhà. Thế nên ra khỏi nhà sớm một chút, đi

lòng vòng." Lúc trò chuyện anh xoa xoa đầu gối trái theo tiềm thức.

Ánh mắt Trần Mẫn Chi liếc nhìn sang, rất nhanh làm ra vẻ không có gì, liền thu lại ánh nhìn. Mãi đến khi đến sân bay cô mới nhẹ nhàng khước

từ Châu Tử Dương xuống xe tiễn cô. Nhưng đối phương hiển nhiên cũng

chẳng có ý định khách sáo, vẫy vẫy tay qua cửa sổ xe rồi dặn dò tài xế

cho xe ra khỏi lằn đường đón khách.

Điểm đến của Châu Tử Dương cách sân bay không xa lắm. Cũng đều là nằm ở ngoại ô, yên tĩnh hơn sân bay rất nhiều.

Anh xuống xe trước cửa nghĩa trang, chẳng mất nhiều thời gian đến

ngay trước mộ của Châu Tiểu Mạn. Trên bia mộ cẩm thạch màu trắng có bức

ảnh của người đã khuất, gương mặt non nớt, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh như giọt nước.

Anh đặt bó hoa đã chuẩn bị sẵn lên thềm đá, đặt ngay cạnh bó hoa cúc, mỉm cười, nói chuyện cùng bức ảnh: "Năm nào anh hai cũng nhanh chân đến sớm hơn anh, cũng chẳng trách từ nhỏ em đã quý mến anh ấy".

Anh nán lại nghĩa trang một lúc rồi ra về, chiếc taxi vẫn đợi anh.

Tài xế trông thấy anh đi ra, mặt đường trơn bóng lại đang ở trên dốc núi khó tránh khỏi đi lại không tiện. Châu Tử Dương mỉm cười nói lời cảm

ơn, ngồi vào xe, nói: "Chúng ta quay một vòng lại khu nội thành nhé,

được không?".

"Anh đã bao cả xe, anh nói được là được." Tài xế taxi mỉm cười thật thà trả lời.

Đường xá nội thành đã tràn ngập không khí náo nhiệt trước dịp Tết,

các tòa kiến trúc trung tâm thương mại mọc lên như nấm, các cửa hàng lớn nhỏ đều thay biển quảng cáo, trang trí thu hút khách hàng.

Xe bị kẹt giữa đường, Châu Tử Dương mới nhớ ra hôm nay vừa đúng cuối

tuần, trên đường tất thảy đều là người mua hàng Tết. Anh cũng chẳng vội, ung dung nhàn nhã ngồi ở ghế sau nghiêng đầu hướng mắt nhìn ra ngoài

cửa xe.

Đèn đỏ ngã tư đường rất lâu, xe cộ lại đông. Ba lằn đường từ đông

sang tây đều kẹt cứng hồi lâu. Tài xế hơi mất kiên nhẫn, ấn nút mở

radio, có vài đài dường như tín hiệu không tốt lắm, hàng loạt tạp âm ồn

ào phát ra từ loa.

Tài xế tốt bụng, quay đầu lại hỏi thăm ý kiến của khách: "Anh thích nghe tiết mục gì?".

Châu Tử Dương không đáp trả.

Anh dường như đang thất thần, mắt nhìn chăm chăm vào một điểm nào đó

trên đường, lẳng lặng không nói gì, vẻ mặt vốn thoải mái dễ chịu hiếm

khi lại chăm chú đến vậy.

Nơi đó có một người phụ nữ trẻ, đứng cách xe của anh không đến mười

mét, cô vừa hoàn tất động tác cột dây giày, lúc này đã đứng thẳng dậy

đang đi về phía ánh mắt của anh, chỉ là không hề phát giác có người đang nhìn mình.

Bầu trời xám xịt u ám, hoàn toàn không giống với quang cảnh lúc mười

giờ sáng, dường như sắp có mưa tuyết. Châu Tử Dương đưa tay lau những

giọt sương đọng trên mặt kính, ánh mắt di chuyển từng chút từng chút

theo bước chân của người phụ nữ ấy.

Kỳ thực anh vốn không chú ý đến cô.

Người đi bộ trên đường như mắc cửi, gương mặt người nào cũng chìm

ngập trong dòng người đó. Ánh mắt anh tùy tiện lướt sang, kết quả là

trong đám đông ấy, chỉ thấy một người đeo mắt kính vừa đen vừa to.

Người phụ nữ ấy mặc bộ đồ thể thao rộng rãi thoải mái, nhưng chẳng hề làm mất dáng vẻ cân đối nhanh nhẹn. Theo bản năng của đàn ông, anh để

mắt đến cô nhiều hơn theo tiềm thức. Kết quả vừa lúc đó, dây giầy của cô tụt ra.

Có lẽ do thời tiết không thích hợp, hoặc có thể là cô không quen đeo

kính đen vì thế trước khi cúi xuống, cô dường như do dự trong giây lát

rồi bỏ kính ra.

Châu Tử Dương đột nhiên sững người.

Khoảng cách không gần không xa ấy, khi anh lần đầu trông thấy gương

mặt cô, anh như ngỡ rằng mình gặp phải ảo giác. Nhưng sau ánh nhìn

thoáng qua, anh liền tỉnh táo lại. Người phụ nữ này kỳ thực chẳng phải

hoàn toàn giống với Tiểu Mạn nhưng vầng trán của hai người toát lên nét

quyến rũ dường như trùng hợp đến vô cùng. Cũng như phần đông những người đi đường khác, gương mặt cô không có biểu cảm gì nhiều, vậy mà Châu Tử

Dương lại nhìn cô chăm chăm, cảm nhận được hơi thở quá đỗi quen thuộc

đập ngay trước mặt khiến anh kinh hoàng đến tột độ.

Bước chân của người phụ nữ trẻ ấy lướt đi rất nhanh, rõ ràng khác

hoàn toàn so với dáng vẻ ung dung nhàn nhã qua đường của khách đi đường, dường như cô đang vội vã đi đến một nơi nào đó. Trông thấy cô mất dạng

ngay trong tầm mắt, Châu Tử Dương liền mở cửa xe. Tài xế xe hết hồn vì

tiếng động đột ngột, xoay người nhắc nhỏ: "Ồ, anh làm vậy nguy hiểm

lắm...".

Kỳ thực Châu Tử Dương cũng chẳng rõ là liệu đuổi kịp rồi, để làm gì

cơ chứ. Thế nên cuối cùng anh chỉ đặt tay ở nắm cửa xe, trầm mặc nhìn

theo bóng hình xa lạ biến mất dạng trong đám đông.

Thân thể của anh, vòng tay của anh còn cả hơi thở trong lồng ngực nữa, hóa ra là như vậy.

"Xin lỗi, em đến muộn." Thư Quân thở gấp, vội vã chạy đến điểm hẹn.

Ngồi xuống sofa, dừng trong giây lát rồi giải thích: "Đường kẹt xe quá,

em đành xuống xe đi bộ một đoạn".

"Trễ hai mươi ba phút rồi." Nicole ngước mắt nhìn đồng