liệt, giọng điệu chua chát lặp lại: "Bệnh tim ư?".
"Ừ." Biểu cảm của Bùi Thành Vân đã trở lại vẻ dửng dưng quen thuộc,
tuy vậy cô cũng chẳng hay biết rằng thật ra trong lòng anh bỗng chốc nhẹ nhõm. Nhiều năm như vậy rồi, con tim anh cứ căng như dây đàn, thẳng
thắn nói ra với cô anh lại cảm thấy thoải mái lạ thường. Lúc này, anh
bất chợt cảm thấy mỏi mệt đến tột cùng.
Anh đè nén cảm giác đau đớn trong lồng ngực, nhìn cô, khóe môi nhoẻn
nụ cười tự giễu. "Cứ mãi không muốn nói cho người khác biết, nhất là em. Vậy mà anh phát hiện ra khoảng cách giữa chúng ta càng khiến người khác cảm thấy khó chịu."
"Vậy à?" Thư Quân ngớ người, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn. Cô nói: "Vì sao lại cố ý che giấu chứ? Bệnh này, nếu như không phải đặc biệt nghiêm trọng thì...".
Bùi Thành Vân ngắt lời cô: "Rất nghiêm trọng".
Vì thế mà năm xưa ra đi cũng là vì tốt cho cô. Nếu đã như vậy thì không cần thiết phải nói ra, anh tin rằng cô sẽ hiểu.
Khóe miệng Thư Quân khẽ hé mở, nhưng đột nhiên chẳng nói nên lời.
Nghiêm trọng đến mức nào?
Cô bất chợt nghĩ đến San San, đứa trẻ từ nhỏ đã bị căn bệnh tim giày
vò, cuộc sống bất luận là với bản thân hay với người bên cạnh thì cũng
đều là sự dằn vặt.
Vậy thì, Bùi Thành Vân thì sao nào?
Nhiều năm vậy rồi, anh vẫn sống như vậy ư? Thậm chí đến giờ cũng vẫn đang tiếp tục.
Chẳng rõ vì sao, Thư Quân đột nhiên nhớ đến giấc mơ vô cùng kỳ lạ của mấy ngày trước, gương mặt anh trong giấc mơ tựa như xác chết, đôi bàn
tay biến thành rừng xương cốt trắng um tùm, lạnh lẽo đáng sợ.
Tựa như bị ký ức của những dự cảm đáng sợ ấy lật đổ lần nữa, cô không khỏi rùng mình, lại trông thấy vẻ mặt cười nói không màng để tâm của
Bùi Thành Vân: "Đừng sợ anh không chết trước mặt em bây giờ đâu".
Anh nhìn rõ tâm can của cô, khi anh nhắc đến từ "chết" trong lòng cô
bất giác kêu lên một tiếng, sắc mặt không vui: "Đừng nói bậy bạ!".
Anh quả nhiên không tiếp tục thế nữa, chỉ chậm rãi thu lại nụ cười,
rồi nhìn cô chăm chú, giọng điệu nghiêm túc: "Vậy thì, chẳng biết em có
tha thứ cho những gì anh đã làm trước đây không? Anh chẳng có yêu cầu
nào khác, chỉ cần chúng ta có thể trở lại như trước đây là được rồi".
Ý anh muốn nói là thân thiết như trước đây, cái khoảng thời gian mơ
hồ chưa bắt đầu thì đã kết thúc ấy, chỉ có điều, hiện giờ cô thật sự bối rối. Người đàn ông đang đứng trước mặt cô, sau bao năm cách biệt anh
lại đem đến cho cô một sự kích động.
Hóa ra tất cả sự việc đều có nguyên nhân, anh ôm lấy những lý do của mình rời khỏi cô.
Anh muốn để lại cho cô thế giới tự do khoáng đạt.
Anh giấu giếm bệnh tình của mình giỏi như vậy, đã từng quen biết nhau mấy năm trời, vậy mà cô chưa bao giờ phát giác ra bất kỳ chuyện gì.
Cô còn có thể nói gì được nữa chứ?
Thư Quân phát hiện ra bản thân chẳng thể nói nên lời.
Cuối cùng cô chỉ cắn môi, nhíu mày, khóe miệng thở ra một làn khí trắng nhỏ, "Lên xe đi, lạnh lắm!".
Anh đưa cô về nhà, cả đoạn đường tuy tĩnh lặng nhưng so với hai lần
gặp mặt trước đó thì không khí giữa hai người rõ ràng đã có sự thay đổi
nho nhỏ. Đến trước cửa nhà, trước khi xuống xe Thư Quân mới quay người
lại, thấp giọng: "Chẳng còn sớm nữa, anh cũng mau về nghỉ ngơi đi". Cô
do dự một lúc mới nói thêm một câu: "Quá lao lực cũng chẳng tốt đâu".
Bùi Thành Vân nhìn cô, im lặng gật đầu.
Cô cũng không nói nhiều nữa, đầy cửa xuống xe.
Dáng hình mảnh khảnh nhanh nhẹn ẩn khuất dưới làn ánh sáng đèn đường
yếu ớt, chiếc váy đỏ tươi lộ ra ngoài mép áo khoác tựa như ngọn lửa ấm
áp, tung bay lay động theo từng bước chân nhịp nhàng khẽ khàng của cô.
Màn đêm đen sâu thẳm dày đặc dường như chiếu rọi tận sâu trong mắt Bùi
Thành Vân.
Buổi tối nay dường như đột nhiên ấm áp trở lại.
Anh cứ thế trầm mặc đưa mắt tiễn cô đi càng lúc càng xa dần, ánh mắt
lạnh lùng trong suốt dường như điểm chút tia ấm áp. Cuối cùng, khi bóng
hình cô hoàn toàn mất dạng, anh tựa mình vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ
ngơi trong giây lát. Hồi sau mới khởi động xe rời đi.
Sau này Mạc Mạc mới biết không khỏi ca thán: "Cậu ta như vậy có phải
được xem là nhẫn nhịn không? Mà năm đó, cậu ấy còn trẻ, sao có thể hiên
ngang lẫm liệt thế được chứ?".
Thư Quân không có tâm trí nói cười với cô.
Sau một hồi, Mạc Mạc ra vẻ trịnh trọng hỏi: "Vậy thì sau này, cậu và cậu ta còn có khả năng không?".
Thư Quân vẫn chẳng nói gì.
Kỳ thực, từ khi biết chuyện Bùi Thành Vân có bệnh, giữa đêm đó dường
như lòng oán hận của cô dành cho anh đã giảm đi nhiều rồi. Cô thậm chí
bắt đầu thấy lạ vì sao năm đó bản thân cô hoàn toàn không phát hiện ra
bí mật của anh, mà lúc đó cô rõ ràng gần gũi anh như thế. Cô còn ngỡ
mình hiểu rõ anh hơn bất kỳ người nào.
Cuối cùng cô hiểu rõ tại sân bay năm đó lời xin lỗi của anh ẩn chứa
sự ấp úng bất lực. Chỉ tiếc là, gắng gượng nhiều năm vậy rồi, giờ mới
biết rõ chân tướng sự việc.
Nhưng mấy năm nay, cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi.
Huống hồ còn có Châu Tử Hoành.
Vậy mà mấy ngày tiếp sau đó, Thư Quân thường xuyên đụng mặt Bùi Thành Vân
Cuối năm cận kề, bạn học tụ họp càng nhiều, đôi lúc còn tụ
