ững người, ánh mắt lặng lẽ tối lại, "... Anh ấy mất mấy năm nay rồi".
Bùi Thành Vân kinh ngạc, nhanh chóng thấp giọng cáo lỗi: "Xin lỗi, anh không biết".
"Không sao." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nhoẻn nụ cười ra vẻ
không vấn đề gì, "Chuyện đã qua rất lâu rồi. Lúc đó, anh còn ở nước
ngoài, không biết cũng là chuyện bình thường thôi".
Tuy là biểu cảm cô thoải mái nhưng anh vẫn nhận ra sự khó chịu của
cô, Đây thực sự không phải đề tài vui vẻ gì, vì thế mà dù trong lòng Bùi Thành Vân ngổn ngang sự kinh ngạc và nghi vấn nhưng vẫn lựa chọn im
lặng, chỉ dặn dò cô: "Trước khi em xuất phát thì báo với anh nhé".
"Được thôi." Cô hứa với anh, vẫy vẫy tay về phía anh, tiễn anh đi bằng ánh mắt.
Thế nhưng tâm trạng tồi tệ vẫn bám gót Thư Quân, mấy ngày liền đều ăn không thấy ngon, ngủ không yên giấc. Cứ đến nửa đêm Châu Tử Hoành gọi
điện thoại, cô khó khăn lắm mới chợp mắt được, lúc đó lại bị chuông điện thoại làm tỉnh giấc thật khiến người ta phát điên. Chỉ nghe thấy đầu
dây bên kia vọng ra một loạt tạp âm, giọng điệu Châu Tử Hoành xen lẫn
cùng tiếng nói cười thoang thoảng, hỏi cô: "Ngủ rồi à?".
Cô không vui vẻ gì tùy tiện đáp trả một tiếng.
Còn anh giọng điệu mơ hồ nói nửa đùa: "Gần đây ngủ một mình, có nhớ anh không?".
Kể từ sau khi anh đi công tác, đây là lần đầu tiên anh gọi điện thoại.
Khoảng thời gian đó ai bận việc của người đó, nếu đã chẳng thể nào
gặp mặt nhau, vậy thì chắc chắn cũng chẳng nhất thiết phải liên lạc. Cô
cũng không hoàn toàn đặt anh trong tâm trí. Thật ra thì thi thoảng cũng
cảm thấy nhớ anh, nhưng cũng vẫn thường chỉ cho phép bóng hình anh dừng
lại ngắn ngủi vài giây trong bộ não của mình mà thôi. Sau đó thì quả
quyết gạt phắt đi.
Lẽ đương nhiên, chuyện này chẳng thể nói với anh được. Cô chỉ khẽ rên rỉ nói: "Em còn ngỡ anh mất tích luôn rồi, còn không thì gặp rủi ro bị
người ta bắt cóc rồi chứ".
Kết quả là anh cười càng vui vẻ hơn nữa, "Thật ra em cũng có thể chủ động tìm anh mà!".
"Em rất bận, không có thời gian, vả lại giờ phải đi ngủ, xin hỏi anh rốt cuộc có việc chi?"
"Nhất định có việc mới gọi điện thoại sao?" Anh đột ngột chuyển sang
giọng điệu trịnh trọng: "Vừa rồi trông thấy một người tướng mạo rất
giống em".
"Ai?" Cô hỏi.
Anh như hơi khó xử, do dự rồi nói với cô: "Gái bar".
Cô nằm trên giường ngẩn cả người, sau đó mới phản ứng lại, không khỏi nghiến răng mắng anh: "Anh cố ý thì có, không thèm nói với anh nữa,
biến đi!".
Anh cười cười, dường như tối nay vô cùng hưng phấn, "Thật mà, không gạt em đâu!".
"Vậy anh cứ tiếp tục giỡn đi. Em phải đi ngủ." Nói xong cô gác máy.
Cửa sảnh bao mở ra, có người thò đầu vào, trông thấy Châu Tử Hoành
đứng bên ngoài liền chạy đến kéo anh: "Châu Tổng, nhanh lên, mọi người
đang đợi ông ở trong đó!".
"Tối nay tôi uống nhiều quá rồi, cứ thế này mà uống nữa, có lẽ mai
không lên được máy bay." Tuy là nói vậy, Châu Tử Hoành vừa cười vừa cất
điện thoại, quay trở lại phòng.
Chuyến đi công tác lần này có thay đổi, bởi lẽ mọi việc được giải
quyết thuận lợi đến lạ kỳ vì thế mà ngày mai có thể bay về thành phố C,
sớm hơn dự kiến mấy ngày liền. Đó mới chính là mục đích thật sự anh gọi
điện thoại cho Thư Quân.
Tiếng hát tiếng cười trong sảnh bao hòa quyện vào nhau, khi anh vừa
ngồi xuống, một cô gái diện mạo hơi giống Thư Quân đang tiếp vị khách
khác uống rượu, anh chỉ liếc sơ qua thì bên cạnh đã có người nâng cốc
rượu lên, nói với nhau vài câu xã giao xong anh nhìn đối phương mỉm cười rồi uống cạn rượu trong cốc.
Sáng ngày hôm sau, Thư Quân tỉnh dậy đầu nhức nhối, nhờ phước của
cuộc điện thoại kỳ lạ khó hiểu nửa đêm qua báo hại cô cả đêm không tài
nào ngủ ngon giấc. Đầu tiên là nằm mơ thấy anh trai Thư Thiên sau đó là
Châu Tử Hoành. Thật ra, cô không tài nào nhớ được thời gian người nào
xuất hiện lâu hơn. Buổi sáng trước khi ra ngoài, cô cầm điện thoại lên
xem, suy nghĩ có cần phải gọi một cú điện thoại không, thế rồi nhanh
chóng dẹp ngay suy nghĩ đó.
Điều khiến Thư Quân không ngờ đến chính là, bắt đầu từ hôm đó mãi đến ra Tết cô cũng không tài nào liên lạc được với Châu Tử Hoành.
Điện thoại của anh trước sau vẫn nằm trong vùng phủ sóng nhưng lại
chẳng có ai nghe máy cả. Cả đêm Ba mươi gọi điện chúc Tết, anh cũng
chẳng nhận điện thoại.
Mấy ngày sau đó, Thư Quân ở nhà dì Lưu chơi cùng với San San, thi
thoảng nhớ đến Châu Tử Hoành, nhưng lại chẳng tài nào tìm được anh. Lúc
đầu thì cô không để tâm nhưng tình trạng kỳ lạ này tiếp diễn mấy ngày
liền, cuối cùng cô cũng hơi lo lắng. Sau đó cả San San cũng nhận ra, kéo vạt áo của cô, nũng nịu hỏi: "Cô ơi, cô làm sao thế?".
Dì Lưu đang gói há cảo, cũng mỉm cười nhìn cô, "Tiểu Quân con có tâm sự à? Sáng giờ đã ngẩn người ra mấy lần rồi".
Cô vội vàng phủ nhận.
Dì Lưu hỏi: "Có phải là đang yêu không? Nếu như có bạn trai rồi, hôm nào cháu dẫn về nhà chơi đi, để dì và chú Lưu xem thế nào".
"Đâu có!" Thư Quân mỉm cười, "Hiện giờ công việc con rất bận, không có thời gian suy nghĩ những việc đó!".
"Tuổi tác của con cũng tương đối rồi đó, cũng nên tìm một người đi
t
