ắn, xem chừng
nhìn không quen mắt nhưng cũng chẳng khó coi chút nào, trái lại còn toát lên vẻ điển trai gần như rõ nét trên gương mặt.
Cô vẫn hơi do dự, chẳng ngờ được rằng lại có tình huống thế này,
trong cuộc điện thoại trước đó anh chẳng nói gì cả, vừa rồi trợ lý Trần
cũng không nói rõ. Vì thế mà không kịp phản ứng, đầu óc ong ong chỉ nhớ
đến những từ ngữ mấu chốt đáng sợ.
Mắt anh có vấn đề.
Anh không nhìn thấy nữa.
"...Tại sao lại như vậy chứ?" Đắn đo một hồi, cuối cùng cô nắm chặt lấy tay anh.
Giọng điệu cô rất cẩn thận, động tác cũng nhẹ nhàng, khác nhiều so
với dáng vẻ thường ngày. Việc này khiến Châu Tử Hoành nhoẻn nụ cười: "Em sợ gì vậy?".
"Gì cơ?" Cô ngây người ra.
Anh giải thích: "Lúc ra sân bay thì gặp tai nạn giao thông, bác sĩ
nói máu tụ đè lên dây thần kinh mắt, phải sau một thời gian mới có thể
hồi phục lại thị lực". Cánh tay khẽ dùng sức kéo cô lại gần, tiện tay sờ lên khuôn mặt cô, nói nửa đùa nửa nuối tiếc: "Ngày thường em không chịu cho anh xem khuôn mặt xinh đẹp của em, để đến mức bây giờ anh nhớ rõ
nhất chính là dáng vẻ mỗi khi em tức giận".
Không biết còn có bao nhiêu người giống anh thế này nữa, mắt đã không nhìn thấy gì rồi mà còn có thể nói đùa được. Thư Quân mím chặt môi,
nhìn anh một lúc lâu mới nói: "Được thôi, trước đây coi như em sai rồi".
Nếu đổi lại thường ngày thì cô tuyệt đối không nhận lỗi như thế này.
Thế nên ngay cả Châu Tử Hoành cũng sững người, lông mày nhướng lên: "Em
đang tội nghiệp anh đúng không?".
Cô không nói gì.
Trên thực tế, cô cũng chẳng biết trong lòng mình đang nghĩ gì. Chỉ là đối diện với anh thế này, cô thật sự chẳng có cách nào khác, cũng chẳng còn tâm trí mà tranh luận, kháng cự như thường ngày nữa.
"Đây là tình thương hại mờ ám hay là biểu hiện tràn đầy tình mẫu tử
đây?" Giọng điệu Châu Tử Hoành nhận không ra là cảm xúc gì, chỉ dừng
trong giây lát mới nói như có ý trêu đùa: "Nhưng thế này cũng hay, hiếm
khi em dịu dàng vâng lời đến vậy".
Anh rời khỏi bàn tay cô, bắt đầu ra yêu cầu đầu tiên: "Anh hơi đói, có thể làm chút gì ăn không?".
Thư Quân vốn không suy nghĩ nhiều gật đầu đồng ý: "Vậy để em xuống nhà xem thử".
Thế nhưng thực tế chứng minh rằng, đó chỉ là bước khởi đầu mà thôi.
Một thời gian sau đó, Châu Tử Hoành lợi dụng điểm yếu tâm lý yếu đuối
của cô, dặn dò cô làm việc này làm việc kia, sai bảo cô vô cùng thuận
tiện.
"Anh xảy ra chuyện mà một mình ở đây, người nhà anh sao lại yên tâm được chứ?" Cô hỏi.
Châu Tử Hoành vừa uống trà vừa trả lời cô: "Anh đã nói với họ rằng
anh có thuê một người giúp việc vừa trách nhiệm vừa là hàng đẹp, giá cả
phải chăng!".
Cô không chịu được giằng tách trà lại, dập tắt cơn xúc động của anh,
rồi nói: "Nhưng em cũng có lúc bận, nếu như hàng ngày không thể đến
được, đến lúc đó một mình anh tính sao?".
"Chẳng phải còn có trợ lý sao?"
Trợ lý mà làm gì chứ? Thư Quân ngấm ngầm nghi ngờ lời anh nói. Mấy
ngày nay mỗi lần cô đến đều không thấy bóng dáng trợ lý Trần. Cô nghĩ
trong lòng Châu Tử Hoành đen tối, chỉ muốn một mình cô làm nô lệ, vì thế chưa bao giờ chịu gọi người khác.
Nhưng cô rốt cuộc không tránh khỏi lo lắng cho anh, đặc biệt là những lúc anh ở nhà một mình, bất luận là làm việc gì cũng không tiện, ngay
cả đứng dậy đi vài ba bước cũng chậm chạp, mò mẫm.
Lúc đầu cô cũng chẳng để tâm, bởi lẽ chưa từng có kinh nghiệm chăm
sóc người khác. Đặc biệt là trong tình trạng anh hiện nay. Mãi đến một
buổi tối anh trượt chân ngã trong nhà tắm, lưng đập vào bồn rửa mặt, bầm tím. Lúc đó cô mới giật mình, bởi lẽ gương mặt anh trắng bệch, nằm sấp
trên giường hồi lâu không cử động. Từ đó trở đi, cô không dám để anh một mình đi tắm nữa, thậm chí đi đâu trong nhà cũng nhất định theo sát anh.
Còn anh dường như đột nhiên bắt đầu dựa dẫm vào cô.
Dù vẫn là phong thái tùy tiện lười nhác thường ngày, ngoài miệng thì
vẫn chiếm ưu thế hơn người nhưng trong cuộc sống thì anh hoàn toàn dựa
dẫm vào sự chăm sóc của cô.
Anh chê tài nghệ bếp núc của cô nhưng vẫn chau mày ăn cho hết thức ăn.
Lúc ngồi ghế sofa xem tin tức nhất định phải nắm lấy tay cô.
Tuy là coi cô như bảo mẫu nhưng nếu cô đi siêu thị quá lâu thì anh thậm chí sẽ nổi giận tam bành.
...
Thư Quân cảm thấy anh dường như đột nhiên biến thành người khác, đột nhiên
trở thành đứa trẻ, rất khó chăm sóc nhưng lại chẳng thể nào giận đến mức hạ quyết tâm bỏ mặc được.
Chăm sóc anh gần như là trách nhiệm của cô. Dường như đó là việc cô
phải làm, trách nhiệm của bản thân không thể đùn đẩy được. Thời gian
này, cô dường như quên khuấy đi việc nhắc nhở bản thân luôn ghi nhớ về
mối quan hệ giữa hai người.
Mối quan hệ có lẽ chỉ đơn thuần về thể xác.
Nicole sau khi cưới tính khí có phần thay đổi, tuy là không đến mức
dịu dàng hòa thuận nhưng rõ ràng là thông cảm hơn trước nhiều. Thời gian này Thư Quân chạy hai đầu việc công ty và việc nhà, cô ta cũng chẳng
hỏi thăm can thiệp quá nhiều. Ngược lại, khi Thư Quân phản ánh gặp phải
khó khăn, cô điều chỉnh sắp xếp lịch làm việc hàng ngày tinh tế, hiệu
quả giúp Thư Quân có thêm nhiều thời g