ất tĩnh
lặng dường như trận tranh cãi đã kết thúc. Lúc này cô mới thầm thở phào
nhẹ nhõm.
Lật sơ cuốn tạp chí từ trang đầu đến trang cuối, đợi chừng hai mươi
phút hơn mà chị Tương vẫn chưa xuống. Cuối cùng thật sự hết cách, Thư
Quân đành mạo muội đi lên lầu tìm chị nói lời tạm biệt.
Căn biệt thự này chẳng khác gì với căn của Châu Tử Hoành, bố cục cũng tương tự. Không xác định được chị Tương đang ở phòng nào, Thư Quân liền gõ nhẹ từng phòng. Cuối cùng đi đến gian phòng đầu hành lang thì dừng
lại.
Chỉ thấy cánh cửa gian phòng này đang khép hờ, cô thử gọi một
tiếng, vẫn chẳng có người đáp. Từ khe cửa nhìn vào thì dường như là gian phòng của chủ nhân. Cô muốn nhanh nhanh chóng chóng vào từ biệt chủ nhà nên đành miễn cưỡng mở cửa rồi gọi: "... Chị Tương?".
Phòng ngủ bố trí sang trọng, nhưng chẳng có ai. Cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Vị nữ chủ nhân này bỏ đi đâu rồi không biết?
Nơi đây dù gì cũng là không gian riêng tư, nếu chủ nhà không có mặt
Thư Quân cũng chẳng muốn lưu lại quá lâu. Cô đang định khép cửa lại rời
đi đột nhiên nghe thấy tiếng động.
Là tiếng nhạc, cô đứng bên cửa xác nhận một lúc mới nhận ra đó là
nhạc chuông điện thoại của chị Tương. Cô liền đi vào theo hướng âm thanh vọng lại, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng tắm.
Cánh cửa thiết kế đầy sáng tạo, trên bề mặt pha lê nhám chạm trổ một
bức tranh rất nổi tiếng Tuyền, người thiếu nữ với thân thể khỏa thân đầy đặn uyển chuyển sinh động như thần, cực kỳ hài hòa.
Điện thoại di động vẫn liên tục reo, Thư Quân gõ gõ cửa, cũng chẳng
thấy ai trả lời. Lúc này cô mới cảm thấy sự việc dường như có gì đó bất
ổn, không ngừng nói lớn tiếng qua cánh cửa kiếng: "Chị Tương, chị có ở
trong đó không?".
Đáp trả lại cô vẫn chỉ là sự tĩnh lặng đến kinh ngạc.
"Chị không trả lời, em vào đấy nhé."
Cô đứng bên ngoài một lúc, trong lòng hoang mang khó hiểu, cuối cùng cô bất chấp lễ nghi đưa tay đẩy cửa.
Cửa không khóa. Bởi lẽ nóng lòng, lực đẩy của Thư Quân có hơi mạnh, kêu
soạt một tiếng, mép cửa pha lê trượt trên bề mặt đất, cánh cửa mở toang
ra trước mặt cô.
Người phụ nữ gương mặt trắng tái nằm trong bồn tắm chẳng có nước, đôi mắt nhắm chặt, một bên cổ tay mảnh mai buông thõng xuống, máu cứ thế
tuôn chảy trên sàn gạch men sáng bóng, cảnh tượng thật đáng sợ.
Chiếc điện thoại màu đỏ đặt trên bồn rửa mặt, vẫn không ngừng rung lên.
Nhà tắm ngập tràn mùi tang tóc hòa quyện với mùi tanh của máu khiến người khác chẳng thể thở được.
Thư Quân kinh hãi đứng ngây tại cửa, ánh mắt hoảng hốt. Những hồi ức
muốn quên đi thoáng chốc một lần nữa lại trỗi dậy trong tâm trí. Hai
chân cô mềm nhũn ra, tiếp đó là tiếng "phịch", cả người cô như đổ sụp
xuống. Cô cắn môi, mắt trân trân nhìn vệt máu còn chưa khô trên sàn nhà, không kìm được cơn run rẩy khắp người.
Khoảng khắc này đây, anh càng như người xa lạ, khiến cô hoảng sợ.
Khi Châu Tử Hoành vội vã chạy đến nơi thì cảnh sát đã có mặt. Anh
nhìn căn phòng rực sáng ánh đèn một rồi sải bước đến bên xe cảnh sát thì trông thấy Thư Quân đang ngồi bên trong.
Toàn thân Thư Quân quấn khăn bông, hai tay nắm chặt cốc nước ấm. Thế
nhưng chiếc cốc chầm chậm đưa lên môi lại chẳng thấy cô uống. Châu Tử
Hoành nhìn ánh mắt cô đờ đẫn không khỏi cúi rạp người xuống hỏi: "Không
sao chứ?".
Chỉ một tiếng động nhỏ nhưng gần như khiến cô bị sốc. Ánh
mắt cô rõ ràng đang run rẩy xoay sang nhìn anh, khóe môi khẽ mấp máy
nhưng lại chẳng nói nên lời. Cô lúc này đây tựa như một loài vật nhỏ
đang khiếp sợ, ánh mắt kinh hoàng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Châu Tử Hoành chau mày, đứng phắt dậy, chạy đi tìm người phụ trách để tìm hiểu tình hình.
Thi thể đang được nhân viên cấp cứu bệnh viện nhấc ra ngoài, vị phụ
trách bên công an đang bận rộn chỉ đạo nên chỉ trả lời ngắn gọn: "Đây là vụ án mạng, cô Thư cần phải theo chúng tôi về lập biên bản".
Châu Tử Hoành nói: "Tình trạng hiện giờ của cô ấy, tôi e là không thích hợp".
Người phụ trách cuối cùng cũng quay đầu lại, mắt nhìn về phía Châu Tử Hoành, giọng điệu ra vẻ không vừa ý: "Thích hợp hay không thích hợp
không phải anh nói là được", rồi lại hỏi: "Anh là người nhà của cô ta
hay là bạn bè?".
Châu Tử Hoành không trả lời, chỉ tránh sang một bên gọi cuộc điện
thoại. Lưu cục trưởng là bạn thâm giao với Châu gia, rất nhanh sau đó
gọi điện thoại cho người phụ trách tại hiện trường. Trong khoảnh khắc,
người phụ trách chạy đến bên Châu Tử Hoành, rút điếu thuốc đưa cho anh,
cười nói: "Hóa ra anh là bạn của Lưu cục. Lưu cục vừa rồi có lời căn dặn nếu nhân chứng hiện giờ tâm lý không ổn định thì anh có thể đưa cô ấy
về nghỉ ngơi. Nhưng mà, nhất định phải ở trong nội thành đợi thông báo
của chúng tôi bất cứ lúc nào".
"Ồ, vậy thì cảm ơn nhiều." Châu Tử Hoành quay đầu tìm Thư Quân đưa cô ra khỏi hiện trường.
Anh chẳng hỏi han gì, về đến nhà chỉ giúp cô cởi áo khoác ngoài. Còn
cô thì thật sự sợ hãi, cảm xúc lộn xộn, chỉ đứng ngây người ra, tựa như
búp bê, mặc anh tùy ý sắp đặt. Dịu dàng ngoan ngoãn như thế, trước nay
chưa từng thấy qua nhưng Châu Tử Hoành phát hiện ra mình cũng chẳ